![]() Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.
Chúa Phục Sinh Lu-ca 24:1-49 I.Bối Cảnh và Lược Giải Sự phục sinh của Chúa Giê-su được ghi chép lại như là một sự kiện lịch sử, không phải một bài diễn thuyết hay một mẩu chuyện có tính cách biểu tượng. Dù Lu-ca không phải là nhân chứng tận mắt nhưng ông đã ghi lại những điều do những nhân chứng đã chứng kiến sự phục sinh. Cả bốn Phúc Âm đều ghi nhận Chúa Giê-su sống lại vào ngày thứ nhất trong tuần lễ. Ngày thứ nhất trong tuần lễ tức là ngày Chúa Nhật; vào lúc hừng đông các bà Ma-ri Ma-đơ-len, Giô-a-na, Ma-ri mẹ của Gia-cơ và những phụ nữ khác đến thăm mộ. Những chi tiết như ngày thứ nhất, vào giờ sáng sớm, nhiều bà với danh tánh rõ ràng chứng tỏ đây là một biến cố thật chứ không phải một câu chuyện do hội thánh đầu tiên dựng lên để dạy dỗ tín hữu. Mộ của người Do Thái vào thời đó và tại vùng đó thường là một hang đục trong đá. Xác người qúa cố được ướp và cuộn trong tấm vải liệm, đặt nằm trong hang. Người ta cũng dùng một tảng đá làm nắp đậy hang đá hay mộ chứ không lấp đất. Các phụ nữ thấy ngôi mộ trống, không có thi thể Chúa Giê-su trong đó; những người phụ nữ này bối rối, lo sợ vì mất thi thể Chúa chứng tỏ họ không nghĩ đến và mong chờ sự phục sinh của Chúa Giê-su. Đây là một bằng chứng khác cho thấy tác giả Phúc Âm ghi lại một biến cố lạ lùng, ngoài sức tưởng tượng và không có định kiến trước rằng Chúa Giê-su sẽ sống lại. Điều này, sự ngạc nhiên, không tin của các bà này chứng tỏ rằng sự phục sinh là một biến cố thật; không phải là điều những môn đệ đầu tiên vì quá tin tưởng vào sự phục sinh của Chúa (Thật ra họ không tin) mà tưởng tượng ra như một số học giả thần học tự do thường biện luận. Ngày nay một số học giả tự do cho rằng các môn đệ đầu tiên vì quá tin tưởng vào sự sống lại của Chúa Giê-su nên đặt ra những điều này để truyền bá đạo Chúa, chứ Chúa Giê-su không sống lại thật bằng xương bằng thịt, trong thân xác thật của Ngài. Một số khác cho rằng “tinh thần Giê-su” vẫn sống trong lòng, trong tâm trí môn đệ Ngài, chứ không phải thân xác Ngài sống lại. Lu-ca ghi lại “hai người đàn ông”; Giăng nói rõ đây là hai thiên sứ (Giăng 20:12). Kinh Thánh thường ghi lại các thiên sứ của Chúa hiện ra như những người. Thiên sứ cho họ biết Chúa Giê-su đã sống lại và trách họ tại sao lại tìm kiếm người chết và khuyên họ hãy nhớ lại lời dạy của Chúa Giê-su trước đây về sự khổ nạn, chết và sống lại của Ngài. (Lu-ca 9:22; 18:32-33) Người Do Thái tính thứ Sáu là một ngày, thứ Bảy là ngày thứ nhì và Chúa Nhật là ngày thứ ba từ khi Chúa chết. Phản ứng đầu tiên của các sứ đồ và môn đồ khi nghe tin ngôi mộ trống và Chúa Giê-su đã sống lại thì không tin. Các Phúc Âm đều ghi nhận phản ứng không tin lúc ban đầu của các Sứ Đồ và môn đồ cho thấy sự thành thật của các tác giả. Những người này không ngần ngại ghi lại những khuyết điểm của những vị lãnh đạo của hội thánh ban đầu. Nếu câu chuyện phục sinh của Chúa Giê-su là mẩu chuyện do hội thánh ban đầu thêu dệt ra thì có lẽ họ không ghi lại những khuyết điểm trầm trọng của những vị lãnh đạo của họ như nhiều câu chuyện huyền thoại khác. Ngày nay người ta khôngcòn biết làng Em-ma-út ở đâu; có ba địa điểm có thể là làng Em-ma-ut nhưng không có gì chắc chắn. Lu-ca nêu tên một trong hai môn đệ là Cơ-lê-ô-ba đang bàn thảo về những việc vừa xảy ra ở Giê-ru-sa-lem. Một số văn bản cổ vào thế kỷ thứ IX và X ghi Nathanael và Simon (không phải Phê-rơ). Chúa Giê-su hiện ra và cùng đi với hai môn đệ này, trò chuyện với họ nhưng họ không nhận biết Ngài. Lu-ca cho hay “mắt họ bị che khuất” có thể vì họ không tin và không ngờ rằng người đó là Chúa Giê-su. Cũng có thể Đức Chúa Trời chưa cho họ biết; họ sẽ biết từ từ theo thời gian và sự khải thị của chính Chúa Giê-su. Hai người môn đệ này tin chắc rằng Chúa Giê-su là một tiên tri; họ hy vọng rằng Ngài là Chúa Cứu Thế (Mê-si-a) sẽ giải cứu dân Y-sơ-ra-ên. Vào thời đó người ta quan niệm sự giải cứu này bao gồm cả chính trị, kinh tế. Hai môn đệ thất vọng vì sự việc xảy ra không như họ mong đợi. Hai môn đệ này phản ánh ý nghĩ của đa số các sứ đồ và môn đồ lúc ấy khi nghe các phụ nữ báo tin thi thể Chúa Giê-su không còn trong mộ và rằng thiên sứ báo tin Ngài đã sống lại; họ không tin, chỉ ngạc nhiên. Chúa Giê-su trách các môn đệ “tối trí và chậm tin”. Ngài tóm lược lời tiên tri và dạy dỗ của Kinh Thánh Cựu Ước về một Chúa Cứu Thế bị thống khổ và chết rồi bước vào vinh quang trong sự phục sinh. Chúa Giê-su cho thấy toàn thể Kinh Thánh Cựu Ước nói về Ngài, giải nghĩa cho họ hiểu Kinh Thánh. Trong bữa ăn Chúa Giê-su cầm bánh chúc tạ và trao cho họ thì mắt họ mở ra và nhận biết đó là Chúa Giê-su. Hai môn đệ này lập tức trở lại giê-ru-sa-lem để báo tín cho các Sứ Đồ và những môn đệ khác. Trong khi đó Chúa cũng đã hiện ra cho Si-môn Phê-rơ. Như thế là có các nhóm người ở các địa điểm khác nhau đã thấy Chúa Giê-su sống lại và hiện ra. Chúa hiện ra giữa các môn đệ nhưng họ kinh ngạc và khiếp sợ vì tưởng thấy ma. Đây là bằng chứng cho thấy chính Chua giê-su bằng xương bằng thịt đã sống lại, chứ không phải chỉ có linh hồn Ngài hiện ra với các môn đệ. Chúa Giê-su phục sinh cũng không phải là một thần linh không có thịt xương, nhưng là một thân xác biến hóa và vinh quang hơn cũng như có khả năng đi xuyên qua vật chất (tường hay cửa ). Chúa Giê-su nhấn mạnh đến việc những điều ghi chép về Ngài đã được ứng nghiệm trong tất cả Kinh Thánh Cựu Ước (thường được chia ra làm ba phần Kinh Luật, Tiên Tri và Thi Văn). Chúa Giê-su mở trí cho các môn đệ hiểu rõ sứ điệp, chương trình của Đức Chúa Trời trong Kinh Thánh Cựu Ước. Chương trình của Đức Chúa Trời từ ban đầu là cứu rỗi tất cả nhân loại. Môn đệ của Chúa Giê-su là những người sẽ thực hiện sứ mạng cứu rỗi đó, nhưng họ sẽ làm công việc này nhờ quyền năng của Chúa Thánh Linh. (Công vụ 1:8) II.Câu Hỏi Thảo Luận
|