![]() Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.
Chúa Giê-su Bị Đóng Đinh Lu-ca 23:26-56 I. Bối Cảnh và Lược Giải Chúa Giê-su bị giải đi đến chỗ hành hình ngoài Giê-ru-sa-lem. Thông thường tử tội bị đánh đòn (Mat 27:26) trước khi đem đi đóng đinh; vì thế Chúa Giê-su bị yếu đi, không còn đủ sức vác cây thập tự và lính La Mã bắt Si-môn, người miền Sy-ren vác thập tự giá cho Ngài. Một số những tài liệu cổ ghi chép sự chết của Chúa Giê-su; D. Bock trích ra năm tác giả Do Thái và La Mã cổ nói về cái chết này: Mara bar Serapion, Josephus, Agapius, Tacitus và Babylonian Talmud. Đây là những bằng chứng lịch sử ngoài Kinh Thánh chứng tỏ sự chết của Chúa Giê-su là một biến cố lịch sử đã xảy ra thật sự chứ không phải một huyền thoại không có thật. Đoàn dân đông đi theo Chúa Giê-su và các phụ nữ than khóc cho Chúa Giê-su nhưng Ngài khuyên họ nên than khóc cho chính mình và dân tộc họ; vì cái chết của Chúa Giê-su là một tai họa cho dân tộc Do Thái. Điều này hợp với những lời của Chúa Giê-su giải thích về mục đích và tiên báo trước về cái chết của mình. Thành ngữ “con gái Giê-ru-sa-lem” là thành ngữ chỉ về người dân ở thủ đô Giê-ru-sa-lem và cũng hàm ý nói đại diện cho dân Do Thái. Chúa cũng nói tiên tri về tai họa sắp đến của nước Do Thái. Những lời này nói đến sự tàn phá Giê-ru-sa-lem xảy ra sau đó vào năm 70 SCN. Chúa Giê-su muốn nói gì khi Ngài bảo “Vì nếu cây tươi bị đối xử thế này, thì số phận cây khô còn ra sao nữa?” Cây tươi chỉ về chính Ngài; nếu quân La Mã đối xử với Ngài, một người vô tội như thế thì họ sẽ đối xử với dân Do Thái (như cây khô) như thế nào, ám chỉ rằng sẽ tàn khốc hơn nhiều. Hoặc có thể hiểu khác đi một chút: Nếu người Do Thái đối xử với Ngài (cây tươi) như thế thì họ (cây khô) sẽ bị đối xử tàn hại hơn thế nữa. Ở đây chúng ta có thể biết chắc rằng Chúa dùng “cây tươi” để chỉ về Ngài và “cây khô” để chỉ về dân Do Thái. Nếu chúng ta hiểu tai họa Chúa nói ở câu 30 ám chỉ biến cố năm 70 SCN thì người trừng phạt ( cây khô) dân Do Thái sẽ là đế quốc La Mã. Chúa Giê-su bị hành hình cùng với hai tử tội; điều này ứng nghiệm lời tiên tri I-sa 53:12 và lời tiên tri của chính Ngài Lu-ca 22:37. Lời cầu nguyện của Chúa Giê-su cho những kẻ tố cáo và giết Ngài cho thấy tình yêu thương cao cả của Chúa và Ngài đã hành động điều Ngài đã dạy các môn đệ và nhân loại, Lu-ca 6:28,29. Những người lính La Mã bắt thăm chia nhau chiếc áo dài của Chúa là điều ứng nghiệm Thánh Thi 22: 18. Một số tài liệu ngoại Kinh Thánh vào thời đó cũng đã ghi lại thông lệ này. Lu-ca cho thấy đám dân chúng tò mò đứng xem nhưng những người lãnh đạo Do Thái phỉ báng và thách thức Chúa Cứu Thế hãy tự giải cứu mình. Họ không thể ngờ cách Đức Chúa Trời giải cứu Chúa Cứu Thế vài ngày sau đó. Các lính La Mã cũng chế nhạo và thách thức Chúa Giê-su. Lu-ca cho thấy cả người Do Thái lẫn người ngoại quốc đều không hiểu họ đang làm gì với Con Đức Chúa Trời. Các sách Phúc Âm khác chỉ ghi lại hai tên cướp phỉ báng Chúa; một mình Lu-ca ghi lại sự việc một tên cướp sau đó ăn năn và xin Chúa cứu mình. Chúa Giê-su hứa với tên cướp: “hôm nay con sẽ ở với ta trong Pa-ra-đi.” lời hứa này được xác nhận một cách nghiêm trọng vì Chúa nói: “Thật Ta bảo cho con biết”. Câu hứa này cho thấy Kinh Thánh Cựu Ước dạy ngươì qua đời sẽ vào Shê-ôn (Âm Phủ); Chúa Giê-su cho hay ngưòi ăn cướp này tin cậy Ngài và cầu xin Ngài nên anh sẽ vào ngay chốn thiên đàng với Ngài ngay sau khi chết; điều này phù hợp với những chỗ khác dạy về tình trạng của người tín hữu của Chúa ngay sau khi qua đời, 2Cô 12:4 và Khải 2:7. Kinh Thánh không dạy giáo lý: Người chết phải xuống ngục luyện tội). Sự việc này cũng cho thấy một người được cứu rỗi và vào thiên đàng là nhờ đức tin chứ không có công đức gì cả. Người ăn cướp này không có công đức gì cả, chỉ ăn năn và tin cậy Chúa Giê-su. Ở đây chúng ta cũng thấy người chết vẫn ý thức ngay khi vào thiên đàng chứ không phải mất ý thức hay ngủ trong thời gian chết, chờ ngày phục sinh. Những hiện tượng như trời tối đen, bức màn trong đền thờ bị xé làm hai là những hiện tượng siêu nhiên cho thấy sự chết của Chúa Giê-su không phải là một việc tình cờ hay thông thường nhưng liên hệ và ảnh hưởng ngay chính Đức Chúa Cha và cả thế giới. Bức màn trong đền thờ bị xé làm hai cho thấy Chúa Giê-su đã mở cho nhân loại cánh cửa đến với Đức Chúa Trời qua thân xác Ngài. Ngày xưa thầy thượng tế Do Thái chỉ được vào trong nơi chí thánh một lần mỗi năm vào ngày lễ Chuộc Tội. Những biến cố trong thiên nhiên xác chứng cho viên đội trưởng biết rằng Chúa Giê-su la ømột người vô tội bị xử tử oan. Chúa Giê-su chết trong sự tin cậy; Ngài trao linh hồn mình trong tay Cha (Thánh Thi 31:5) và hoàn toàn theo ý chỉ của Đức Chúa Cha. Lu-ca cho thấy không phải tất cả những người lãnh đạo Do Thái đều chống Chúa Giê-su. Giô-xép A-ri-ma-thê là một trong những người lãnh đạo làm môn đệ bí mật của Chúa. Chúa Giê-su được chôn trong một ngôi mộ mới. Lu-ca nói rõ mộ là một hang đục trong đá. Điều này ứng nghiệm I-sa 53:9. Những thủ tục liệm xác của người Do Thái đượctheo đúng cho thấy Chúa Giê-su đã chết thật, không phải chỉ bất tỉnh. II.Câu Hỏi Thảo Luận.
|