![]() Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.
Chúa Giê-su Bị Phản Bội Lu-ca 22:47-71 I.Bối Cảnh và Lược Giải Đang khi Chúa Giê-su còn đang nói với các môn đệ Giu-đa dẫn các thượng tế, trưởng lão và vệ binh đền thờ đến bắt Ngài. Mác cho thấy trong số những người lãnh đạo Do Thái có cả các chuyên gia Kinh Luật nữa (Mác 14:43). Điều này cho thấy tất cả các nhóm trong giới lãnh đạo Do Thái thời bấy giờ âm mưu bắt và giết Chúa Giê-su. Dấu hiệu Giu-đa dùng để điềm chỉ Chúa là cái hôn. Điêù này nói lên tính đạo đức giả và gian trá của Giu-đa cũng như giới lãnh đạo Do Thái. Cái hôn là hành động biểu tượng cho tình thương, nhưng Giu-đa đã dùng nó để phản thầy mình. Trong lời trách móc Chúa Giê-su vẫn bày tỏ tình thương của Ngài đối với Giu-đa. Giới lãnh đạo Do Thái đi bắt Chúa Giê-su vào lúc đêm khuya vì họ sợ nếu bắt Ngài ban ngày sẽ gây náo động và có thể gây chống đối từ dân chúng. Chúa Giê-su cũng cho thấy : “dây là thì giờ của các ông và của quyền lực tối tăm.” Chúa Giê-su nói rõ những người lãnh đạo Do Thái giáo lúc ấy (dù tôn giáo của họ thờ Đức Chúa Trời ) là những người ở trong tối tăm và ở dưới quyền lực tối tăm. Các môn đệ của Chúa vẫn chưa hiểu chương trình của Đức Chúa Trời đối với Con Ngài tức là Chúa Giê-su phải bị chết cho nhân loại. Họ thấy Chúa Giê-su sắp bị giới chính quyền dùng bạo lực bắt nên cũng dùng bạo lực chống cự. Các Phúc Âm khác đều chỉ nói một môn đệ rút gươm dánh và chém đứt tai một đầy tớ của vị Trưởng tế. Giăng nói rõ môn đệ đã chém người đầy tớ kia chính là Phê-rơ. Lu-ca nói rõ tai bên phải bị chém và Chúa Giê-su đã làm phép lạ chữa lành cho người đầy tớ đó. Chúa Giê-su đã dùng tình yêu thương để đáp ứng lại bạo lực, dù Ngài có thể sử dụng quyền lực nếu Ngài muốn. Ma-thi-ơ ghi rõ Chúa Giê-su có thể xin Đức Chúa Cha ban cho Ngài “muời hai đạo thiên binh” để bảo vệ Ngài (Mat. 26:53). Hành động yêu thương và thuận phục chịu hy sinh theo ý chỉ Đức Chúa Trời của Đấng Cứu Thế Giê-su bác bỏ một số luận điệu của một vài học giả cấp tiến cho rằng Ngài là một người cách mạng vũ trang thất bại bị chính quyền Do Thái và La Mã xử tử. Chúa Giê-su cũng tỏ cho những người bắt Ngài thấy họ hành động như những kẻ cướp gian ác. Chúa Giê-su đã thuận phục Ý Chúa Cha (Lời Chúa) thay vì chiến đấu với kẻ thù. Chúa Giê-su bị bắt và giải đến dinh trưởng tế. Phê rơ và các môn đệ bỏ chạy nhưng Phê-rơ không chạy xa; Phê-rơ vẫn theo dõi đám người bắt Chúa về dinh trưởng tế. So sánh với các Phúc Âm khác cho thấy cuộc xét xử Chúa xảy ra tuần tự trong ba biến cố: Đem về nhà cựu trưởng tế Anna xét hỏi; cuộc thẩm vấn ngay tối hôm đó và cuộc xét xử chính thức sáng hôm sau tại hội đồng trưởng lão. Phê-rơ chối Chúa ba lần. Lần thứ nhất khi một người tớ gái của thầy trưởng tế nhận diện ông thuộcvề nhóm người theo Chúa Giê-su. Trong lần chối thứ nhất Phê-rơ chối không biết Chúa Giê-su, tức là không có liên hệ gì với Ngài cả. Một lúc sau có thêm người cùng với cô gái kia lại nói rằng Phê-rơ thuộc nhóm các môn đệ Chúa. Một lần nữa, Phê-rơ chối rằng ông cũng thuộc nhóm người theo Chúa. Lần thứ ba, có người quả quyết ông cũng thuộc nhóm người theo Chúa vì ông là người Ga-li-lê. Phê-rơ bị nhận diện có thể vì cách ăn mặc hay giọng nói của người Ga-li-lê (Chúa đang bị bắt tại Giê-ru-sa-lem, thuộc miền Giu-đê ở phía nam nước Do Thái). Phê-rơ không thể phủ nhận rằng mình là người Ga-li-lê nên ông chối rằng họ đã tưởng lầm người. Ngay khi Phê-rơ chối Chúa lần thứ ba gà gáy như Chúa Giê-su đã báo trước (Lu 22: 34) và Ngài cũng quay lại nhìn Phê-rơ. Chúa Giê-su quay nhìn Phê-rơ để nhắc nhở ông rằng Chúa biết điều này sẽ xảy ra; Ngài sẽ phải đối diện với kẻ thù một mình và Lời Chúa nói là đúng. Phê-rơ ý thức rõ rằng mình đã thất bại và chối Chúa nên ông khóc lóc cay đắng. (Thi 51:17) Thật ra Chúa Giê-su đã biết trước điều này nên Ngài cũng đã chuẩn bị để phục hồi Phê-rơ. (Lu 22:32; Giăng 21:1-14) Quyết tâm và lòng can đảm của Phê-rơ không đủ để giúp ông trung thành với Chúa. Nếu Phê-rơ lắng nghe lời cảnh cáo của Chúa và thức canh, cầu nguyện thì có lẽ ông có đủ sức trung thành hơn. Những người vệ binh đánh đập và chế nhạo Chúa Giê-su. Lu-ca ghi lại thế nào lời tiên tri của Chúa về Phê-rơ đã xảy ra đúng như Ngài nói. Ở đây những người vệ binh chế nhạo và thách thức Ngài nói tiên tri. Theo luật Do Thái giáo hội đồng không được kết án trọng tội vào ban đêm, nên họ phải xử vào sáng sớm. Hội đồng hỏi Chúa Giê-su có phải là Chúa Cứu Thế hay Đấng Mê-si-a không. Thời bấy giờ người ta nhấn mạnh đến vấn đề Đấng Mê-si-a là hậu tự chính thống của vua Đa-vít, sẽ là vị vua đến cai trị nướcDo Thái nhưng đồng thời cũng chống lại đế quốc La Mã. Chúa Giê-su không trả lời cũng không hỏi họ vì Ngài biết họ đã định ý gì rồi. Chúa Giê-su tuyên bố Ngài là Con Người (Đa-ni-ên 7:14) và sẽ ngự bên phải Đức Chúa Trơì quyền năng. Chúa Giê-su ám chỉ Ngài sẽ nhân vật của Thánh Thi 110. Đây là câu trả lời cho Hội đồng rằng Ngài là Đấng Mê-si-a, sẽ cai trị và xét xử nhân loại bên phải Đức Chúa Trời. Chúa xác nhận điều này khi họ hỏi Ngài có phải là Con Đức Chúa Trời không. Người Do Thái chỉ cần có bấy nhiêu bằng chứng vì chính Chúa Giê-su nói rằng Ngài là kẻ cầm quyền, xét xử như là vị vua Mê-si-a. Đây là lý do để họ đem Chúa Giê-su dến cho chính quyền La Mã xử tử Ngài. II.Câu Hỏi Thảo Luận
|