![]() Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.
Thẩm Quyền của Chúa và Ngụ Ngôn Vườn Nho Lu-ca 20:1-26 I.Bối Cảnh và Lược Giải Đến giai đoạn này những người lãnh đạo Do Thái giáo lẫn chính quyền Do Thái tỏ ra sợ hãi về ảnh hưởng của Chúa Giê-su đối với dân chúng vì thế họ tìm cách thách thức và gài bẫy Ngài không những chỉ về tôn giáo nhưng cả về chính trị nữa. Ngoài ra hành động dẹp sạch đền thờ cũng cho thấy Chúa Giê-su chống lại những hành động tham lam, lạm quyền của giới lãnh đạo Do Thái giáo. Những người lãnh đạo Do Thái hỏi Chúa về hai vấn đề: Chúa Giê-su có quyền gì? và Ai ban cho Chúa quyền đó? Khi hỏi vềà thẩm quyền dạy dỗ họ ám chỉ Chúa Giê-su không ra từ các trường của họ như Pha-ri-si, Sa-đu-sê, thầy tế lễ v.v. và nói về quyền quản trị đền thờ thì họ là những người đang quản trị đền thờ. Chúa Giê-xu hướng họ về Giăng Báp-tít và hỏi họ về Giăng; họ chỉ có hai câu trả lời: Giăng có phải là sứ giả của Đức Chúa Trời không? Chúa Giê-su đã nhận phép báp-tem của Giăng (Lu 3:21-22) và Giăng xác nhận Chúa Giê-su là Đấng Mê-si-a (Giăng 1:29-34). Trả lời xác nhận thẩm quyền của Giăng cũng là xác nhận về thẩm quyền của Chúa Giê-su vì thế giới thẩm quyền Do Thái từ chối trả lời Chúa. Thái độ của giới lãnh đạo Do Thái là đạo đức giả; họ không dám tuyên bố lập trường của mình trước công chúng. Họ từ khước Giăng Báp-tít nhưng không dám nói ra. Dân chúng tin rằng Giăng Báp-tít là tiên tri của Đức Chúa Trời và Chúa Giê-su cũng vậy; thẩm quyền của Ngài đến từ Đức Chúa Trời. Ngụ ngôn này nói về lịch sử cứu rỗi. Ma-thi-ơ và Mác cũng ghi ngụ ngôn này tuy có khác một vài chi tiết. Ngụ ngôn này cho thấy: Đức Chúa Trời mong muốn dân Ngài đem kết quả về cho Nước Chúa. Ông chủ vườn nho: Đức Chúa Trời; Tá điền : dân Do Thái; Những đầy tớ: Tiên tri trong lịch sử nước Do Thái; Con trai yêu dấu: Chúa Giê-su, Đấng Cứu Thế, Con Đức Chúa Trời. Ba đầy tớ của chủ vườn đến để thâu hoa lợi đều bị tá điền đánh đập và đuổi về. Chủ sai con mình đến thì bị giết chết. Chủ nên làm gì? Chủ sẽ hủy diệt nhóm tá điền kia và giao vườn cho người khác. Ma-thi-ơ chỉ về một dân khác (Mat 21:43). Dân chúng hiểu ý ngụ ngôn và cho rằng sẽ không có như vậy. Những nhà lãnh đạo cũng hiểu rằng ngụ ngôn này nói về họ nên tìm cách bắt Chúa Giê-su. Chúa trích Thánh Thi 118 cho thấy Lời Chúa đã ứng nghiệm. Ngoài ra vào năm 70 SCN quân La Mã đã tấn công Do Thái và tàn phá đền thờ. Sau đó dân Do Thái bị tấn công một lần nữa và lưu đày khỏi xứ sở. Cũng trong thời gian đó Hội Thánh của Chúa Giê-su được thành lập và phát triển khắp thế giới cho đến ngày nay. Những nhà lãnh đạo gài bẫy Chúa Giê-su về vấn đề đóng thuế cho đế quốc La Mã. Nếu Chúa Giê-su đóng thuế cho đế quốc, Ngài bị coi là không ái quốc và theo đế quốc. Nếu không đóng thuế cho La Mã, Ngài sẽ bị tố cáo là bất phục tùng, chống lại nhà cầm quyền La Mã. Người Do Thái nghĩ rằng cách trả lời nào họ cũng có thể bắt lỗi Chúa được. Chúa Giê-su bảo đưa cho Ngài xem đồng tiền La Mã. Điều này chứng tỏ họ đang sử dụng, sống trong nền tài chính kinh tế của La Mã. Một đồng tiền thời ấy, một mặt có hàng chữ: ‘Tiberius Caesar, Augustus, son of divine Augustus”; mặt kia có hình mẹ của hoàng đế La Mã là Livia, hiện thân của nữ thần hòa bình và hàng chữ “Thầy tế lễ”. Chúa Giê-su cho thấy Ngài chủ trương con người có hai trách nhiệm, một là trách nhiệm dân chính đối với quốc gia và hai là trách nhiệm thiêng liêng đối với Đức Chúa Trời. (Xem thêm Rô 13:1-7; 1Phê-rơ 2:12-17) Ở đây Chúa không nói đến vấn đề xung đột đạo đức hay tôn giáo giữa quốc gia và Đức Chúa Trời (xem Công Vụ 4:19-20). Chúa Giê-su không chủ trương xây dựng vương quốc của Ngài để lật đổ hay cách mạng chống lại đế quốc La Mã. II. Câu Hỏi Thảo Luận
|