![]() Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.
Chúa Vào Thành Giê-ru-sa-lem Vinh Hiển Lu-ca 19:28-48 I. Bối Cảnh và Lược Giải Giê-ru-sa-lem là thủ đô của người Do Thái và tọa lạc trên một đồi cao nên người ta thường nói “đi lên Giê-ru-sa-lem”. Thời điểm này có thể là thời điểm bắt đầu tuần lễ cuối cùng của Chúa Giê-su cho đến khi Ngài bị xử án đóng đinh tại Giê-ru-sa-lem. Bết-pha-giê và Bê-tha-ni ở về phía đông Giê-ru-sa-lem, trên các ngọn đồi nhìn xuống thung lũng Kidron. Ngày nay Bê-tha-ni là một làng Hồi giáo mang tên Lazarus. Núi Ô-liu là đỉnh của một rặng núi nhỏ đối diện với đền thờ. Tiên tri Xa-cha-ri tiên tri rằng Đấng Mê-si-a sẽ xuất hiện trên núi Ô-liu, Xa 14:4-5 Chúa Giê-su biết trước tất cả chi tiết về con lừa chứng tỏ thần tính của Ngài. Chúa biết rõ số phận của mình nhưng vẫn điềm nhiên tiến tới để hoàn thành sứ mệnh cứu rỗi nhân loại. Đây là một điểm chứng tỏ Chúa Giê-su ý thức rõ sứ mệnh của mình và bằng lòng hy sinh tính mạng để cứu rỗi nhân loại chứ không phải Ngài bị thất bại hay chết một cách tình cờ. Vào thời cổ vua và các quan cũng cỡi lừa trong các cuộc diễn hành dân sự, không phải quân sự. (1Vua 1:38) Vì thế Chúa Giê-su là biểu tượng của vua bình an, không phải vua quân sự để lật đổ đế quốc La Mã như nhiều người mong muốn lúc ấy. Các môn đệ và đám đông dân chúng hoan nghênh Chúa Giê-su đi vào Giê-ru-sa-lem là một hành động làm ứng nghiệm lời tiên tri về Đấng Mê-si-a. Các môn đệ và đám đông hoan hô Chúa Giê-su như một sứ giả của Đức Chúa Trời vì họ trích hay hát Thánh Thi 118:26; đây là Thánh Thi mô tả vua dẫn đoàn hành hương vào đền thờ và được các thầy tế lễ nghênh đón. Những người Pha-ri-si yêu cầu Chúa Giê-su quở trách các môn đệ và đám đông vì họ sợ đám đông công nhận Chúa Giê-su là Đấng Mê-si-a của người Do Thái mà chính họ không thừa nhận. Cũng có thể người Pha-ri-si sợ Chúa vào Giê-ru-sa-lem như một lãnh tụ chính trị khuấy động dân chúng nổi dậy và như thế gây nguy cơ bị quân La Mã tấn công. Chúa Giê-xu xác nhận sự ứng nghiệm về Ngài và cho thấy thiên nhiên cũng thấy điều đó mặc dù giới lãnh đạo Do Thái vẫn không thấy và từ khước Đấng Cứu Thế của họ. Chúa Giê-su khóc cho số phận của dân chúng Do Thái mà thành Giê-ru-sa-lem là đại diện. Họ đã khước từ Vua Bình An nên họ sẽ phải bị tai họa. Chúa Giê-su cho thấy dân chúng đa số vẫn mù lòa, không thấy Đấng Cứu Thế của họ đã đến và đang thăm viếng họ. Lời tiên tri hủy diệt là hậu quả của sự từ khước Đấng Cứu Thế đã thăm viếng họ. Lời tiên tri này đã ứng nghiệm khoảng ba mươi nam sau, vào năm 70 SCN quân La Mã tàn phá Giê-ru-sa-lem và đền thờ; dân chúng bị lưu đày. Từ khước Chúa Cứu Thế sẽ đem lại sự phán xét nặng nề cho cá nhân cũng như dân tộc. Người Do Thái hành hương để thờ phượng và dâng tế lễ cũng như dâng hiến tiền bạc cho đền thờ tại Giê-ru-sa-lem. Người hành hương từ xa đến Giê-ru-sa-lem mới mua thú vật hợp lệ để dâng tế lễ và đổi tiền bạc ra tiền tiêu chuẩn của đền thờ để dâng cho đền thờ Chúa. Vì thế tại Giê-ru-sa-lem người ta bán nhiều chiên, bò dê v.v. và đổi tiền cho khách hành hhương. Những điều này là thông thường nhưng những thầy tế lễ thời đó vì tham lợi đã cho dân buôn bán ngay trong khuôn viên đền thờ. II. Câu Hỏi Thảo Luận
|