Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.

Bài 51

Sự Giàu Có và Sự Sống Vĩnh Phúc
Lu-ca 18:18-30


I. Bối Cảnh và Lược Giải

Lu-ca dùng từ “ một viên quan” hay người cai trị để chỉ những người lãnh đạo hội đường, những người lãnh đạo nhóm Pha-ri-si, những người lãnh đạo chính quyền và những thầy tế lễ lãnh đạo. Ở đây có thể là vị quan, người lãnh đạo chính quyền. Tại sao Chúa Giê-su bác bỏ cách xưng hô “thầy nhân lành” vì đây không phải là cách xưng hô thông thường của người Do Thái thời bấy giờ.

Vị quan này tâng bốc một người quá đáng. Nhân lành ở đây hàm ý “toàn thiện” nhưng chỉ có Đức Chúa Trời là đấng toàn thiện. Chúa Giê-su trong quan niệm của đại đa số người, kể các môn đệ của Ngài lúc bấy giờ, chỉ là một người, một vị tiên tri mà thôi. Chúa Giê-su thấy lòng không thành thật và muốn ông này chú trọng vào Đức Chúa Trời , vâng phục Ngài và điều răn của Ngài. Vị quan này hỏi Chúa Giê-su “Ông ta phải làm gì để được cứu rỗi.” Chúa Giê-su nêu lên các điều răn 7, 6, 8, 9 và 5.

Đây là những điều răn liên quan đến loài người với nhau. Có thể vì cách chúng ta đối xử với con người thể hiện lòng tin và sự vâng lời của Chúng ta đối với Chúa và điều răn, mạng lệnh của Ngài. Chú ý ở đây Chúa Giê-su không nêu lên điều răn thứ 10. “Chớ tham lam”. Vị quan này rất tự tin và trả lời rằng ông đã giữ tất cả những điều đó từ khi còn trẻ. Theo con mắt và tiêu chuẩn của vị quan này ông đã giữ tất cả những điều răn trên. Tuy nhiên người quan này hỏi Chúa Giê-su “ông phải làm gì để được cứu rỗi” chứng tỏ ông còn thắc mắc trong lòng và chưa an tâm rằng ông được cứu rỗi dù đã giữ tất cả điều răn theo quan điểm của Do Thái giáo thời ấy.

Chúa Giê-su bảo ông quan này: Bán tất cả tài sản, phân phát cho người nghèo và theo làm môn đệ Chúa Giê-su. Mạng lệnh này có thể có các ý nghĩa sau:
1/ Một người muốn được cứu rỗi phải bán hết tài sản để phân phát cho người nghèo. Đây không phải là ý Chúa muốn dạy vì nhiều người khác cũng giàu có (Xa-chê, vị quan khác) nhưng Chúa không đòi hỏi họ phải bán hết tài sản mới được cứu rỗi.
2/ Chúa đòi hỏi như thế để chứng tỏ rằng ông quan này chưa giữ đúng tinh thần của các điều răn của Chúa về “yêu người khác như mình”. Ông này không có hết lòng giúp đỡ người nhèo bằng tài sản của mình; ông chỉ giữ hình thức của năm điều răn về người với người.
3/ Chúa đòi hỏi như thế để cho thấy ông này tin tưởng và ỷ lại vào của cải và công đức bề ngoài của tôn giáo để được cứu rỗi chứ không thật lòng tin cậy nơi Đức Chúa Trời và khiêm nhường nhờ cậy ân sủng của Ngài để được cứu rỗi.
Người Do Thái cho rằng giàu có là dấu hiệu của phước đức của Chúa.Vị quan này không để Chúa làm ưu tiên thứ nhất trong đời sống nhưng tiền bạc mới thực sự là ưu tiên số một của ông.
4/ Chúa cho thấy ông này tham lam tiền bạc, tức là thờ thần tương. (Côl 3:5; Êph 5:3) Có thể ý nghĩa thứ hai, thứ ba và bốn là điều Chúa Giê-su muốn dạy cho ông quan này.

Lu-ca cho thấy phản ứng của ông quan này khi nghe Chúa bảo như thế “ông ta trở nên buồn rầu vì giàu có lắm”. Điều mà ông quan này không thể làm được thì các môn đệ của Chúa đã làm, họ bỏ hết để theo Ngài. Chúa Giê-su cũng dạy một điều thực tế khác: Người giàu rất khó vào nước thiên đàng; khó như con lạc đà chui qua lỗ kim.

Tại sao người giàu có lại khó vào nước thiên đàng hay nói nôm na là được cứu rỗi. Những chỗ khác trong Kinh Thánh dạy cho chúng ta thấy nhiều lý do:
1/ Người giàu thường tham lam tiền bạc hơn là nương cậy Chúa.
2/ Người giàu thường tự tin và không khiêm nhường đủ để nhờ cậy ân huệ của Chúa thay vì nhờ tài đức của mình. Những người này thường nghĩ rằng nhờ tài đức của mình nên giàu có, thành công và vì thế cũng muốn nhờ tài đức của mình để vào Nước Chúa Trời.
3/ Người ham làm giàu thường chỉ nghĩ đến mình và sẽ khó trung tín với Đức Chúa Trời.
4/ Người Do Thái có quan niệm giàu là dấu hiệu của ân phước Chúa cho nên nghĩ là mình đã làm đẹp lòng Chúa rồi. Con lạc đà là con vật lớn và lỗ kim là điều nhỏ nhất mà người ta thường phải đối diện. Một số người cho rằng tại cổng vào thành Giê-ru-sa-lem có một cửa nhỏ chỉ vừa đủ cho một người chui qua gọi là “Lỗ kim”.

Một số giáo phụ cho rằng từ “camelos” thường được đọc là “camilos”, nghĩa là “dây cáp neo tàu”. Thật ra đây là một loại tu từ pháp để nhấn mạnh đến sự khó khăn gần như không thể làm được cho nên không cần thiết phải tìm những điều hợp lý hơn. Các môn đệ không hiểu được vì họ cũng có cùng quan niệm như người Do Thái đương thời; người được phước giàu có mà không vào được nước Chúa thì ai sẽ vào được? Chúa Giê-xu hướng họ về Đức Chúa Trời; Chúa có thể làm được nếu họ chú tâm và tin vào Đức Chúa Trời. Người để Đức Chúa Trời và Nước Chúa trên hết là người sẽ được cứu rỗi. “Bỏ” nhà cửa, gia đình ở đây không có nghĩa là từ bỏ hay không lo chăm sóc nhưng là chọn ưu tiên Chúa và Nước Ngài dù phải rời bỏ sự an toàn, êm ấm của nghề nghiệp hay gia đình.

Vì theo Chúa vào thời đó có thể bị từ bỏ, đàn áp, bắt bớ. Nhưng những ai theo Chúa và để Ngài trên hết sẽ được Chúa ban thưởng gấp bội trong đời này lẫn trong nước đời đời. Ngay trong đời này sự bình an, vui mừng, hy vọng và mối quan hệ với Chúa và với tín hữu khác phong phú, sâu đậm hơn trước và đại gia đình của Chúa (Hội thánh) cũng sẽ lớn lao và sâu đậm hơn là gia đình cá nhân. Người theo Chúa sẽ nhận được phước lành trên mà tiền bạckhông thể mua được ngay trong đời này nhiều hơn và giá trị hơn là những điều họ hy sinh.

II. Câu Hỏi Thảo Luận.

  1. Tại sao vị quan này lại hỏi Chúa “Tôi phải làm chi để được sự sống vĩnh phúc”.
  2. Tại sao Chúa Giê-su từ khước lời xưng hô: “Thầy nhân lành” mà vị quan kia nói. Có phải điều này chứng tỏ rằng Chúa Giê-su cũng là một người bất toàn không?
  3. Chúa Giê-su nêu lên những điều răn nào để hỏi vị quan? Theo bạn tại sao Chúa chỉ nêu lên những điều răn này mà không nêu lên những điều răn còn lại?
  4. Một người muốn được vào nước Thiên Đàng hay cứu rỗi phải bán hết gia tài, phân phát cho người nghèo và theo Chúa phải không? Tại sao?
  5. Phản ứng của vị quan kia như thế nào?Tại sao người quan này không được cứu rỗi?
  6. Một người có thể có tôn giáo, đạo đức, giữ gìn đầy đủ lễ nghi tôn giáo nhưng vẫn không được cứu rỗi, Tại sao?
  7. Tại sao người giàu có hay tham làm giàu khó được cứu rỗi?
  8. Hãy liệt kê một vài anh hùng đức tin trong Kinh Thánh và cũng là những người giàu có, danh tiếng hay quyền thế.
  9. Chúa Giê-su đòi hỏi vị quan này hai điều để được cứu rỗi, hai điều kiện đó là gì?
  10. Ngày nay nếu một người coi tiền bạc, giàu có quan trọng hơn Chúa thì có được cứu rỗi không?
  11. Thế nào là coi tiền bạc, giàu có quan trọng hơn Chúa? Hãy nêu lên một vài hành động hay thái độ chứng tỏ rằng một người coi trọng tiền bạc, của cải hay giàu có hơn Chúa?
  12. Phước của người theo Chúa Giê-su ngay trên đời này là gì? Phước trong đời sau là gì?


Sách Phúc Âm Lu-ca


Chọn Bài

01   02   03    04   05
06   07   08    09   10

11   12   13    14   15
16   17   18    19   20

21   22   23    24   25
26   27   28    29   30

31   32   33    34   35
36   37   38    39   40

41   42   43    44   45
46   47   48    49   50

51   52   53    54   55
56   57   58    59   60

61   62   63    64   65

Bài Giải Đáp