![]() Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.
Các Huấn Thị và Phép Lạ Chữa Bệnh Phung Lu-ca 17:1-19 I. Bối Cảnh và Lược Giải. Trong đoạn này Chúa Giê-su nói với các môn đồ cho nên đây là những đức tính môn đồ của Chúa nên có. Từ ngữ dùng trong câu này (17:1-2) chỉ về hành động dụ dỗ người khác phạm tội, đặc biệt là đi đến niềm tin sai lầm, tà giáo hay bội đạo. Chúa cho biết sự cám dỗ để bị vấp ngã là điều không thể tránh được và điều này có thể xảy ra ngay trong cộng đôàng những người tin Chúa. Ma-thi-ơ 18:6-7 cho thấy thế gian đầy sự cám dỗ. Kẻ bé mọn ở đây nói đến những người mới tin Chúa hay chưa trưởng thành trong Chúa. Dù là điều khó tránh được trong thế gian, nhưng cố ý gây cho người khác vấp ngã hay phạm tội là một tội trọng. Số phận của kẻ cám dỗ hay dẫn người khác đi đến chỗ tin tưởng sai lầm, phạm tội là điều khủng khiếp. Người làm như thế thà bị chết thảm như bị cột cối đá thả chìm dưới biển còn hơn. Chúa khuyên các môn đệ của Ngài phải luôn luôn cảnh giác trong cuộc sống theo Chúa của họ. Mục đích chung của cộng đồng con dân Chúa là theo đuổi một cuộc sống công chính, thánh khiết của Chúa Giê-su vì thế mỗi con dân Chúa không những chịu trách nhiệm vì hành vi của mình nhưng cũng có bổn phận xây dựng môn đệ khác trong cộng đồng, trong đại gia đình của Chúa. Khuyến cáo hay quở trách người phạm tội và tha thứ kẻ ăn năn là hai nguyên tắc môn đệ Chúa nên thực hành. Math 18:15-17 mô tả rõhơn về cách đối diện với người phạm tội: 1/ Gặp riêng người phạm tội 2/ đem một hai người chứng đến gặp riêng người phạm tội. 3/ Trình với hội thánh. Vấn đề khiển trách phải được thi hành trong tình yêu thương (Êph 4:15) và không bao giờ làm để trừng phạt hay hạ nhục người anh em phạm tội. Mục đích của sự khuyến cáo là để phục hồi người sa ngã. Điều này được bày tỏ trong hành động kế tiếp, đó là sự tha thứ khi người phạm tội ăn năn. Nguyên tắc tha thứ được nhấn mạnh đến độ người phạm tội bảy lần trong ngày và ăn năn bảy lần thì chúng ta phải sẵn sàng tha thứ cho người đó.Một người ăn năn đến bảy lần trong ngày thì có vẻ không thành thật, nhưng Chúa dạy chúng ta không nên đoán xét tấm lòng một người mà phải chấp nhận lời mộtngười tuyên xưng. Điều này cũng nói đến thái độyêu thương thật của con dân Chúa là bỏ qua quá khứ tội lỗi, sống trong hiện tại được tha thứ và tinh sạch bởi dòng huyết của Chúa Giê-su.(ICô 13:4-6) Lòng tha thứ là bài thi để thử đức tin và tình yêu thương của tín hữu. Các môn đồ ở đây xin “thêm đức tin” chứ không phải ban đức tin cho họ. Điều này cho thấy đức tin nơi tín hữu là một điều sống, có sự tăng trưởng, lớn mạnh. Như thế đức tin không phải là một quyết định nhất thời nhưng là một tiến trình, một cuộc hành trình dài theo Chúa. Các môn đệ mong muốn học hỏi và nhờ Chúa giúp để đức tin của mình tăng trưởng. Hạt cải là hạt nhỏ nhất theo quan niệm của người Trung Đông thời bấy giờ. Có đức tin thật, dù nhỏ bé cũng có thể thực hiện những việc lớn và khó. Chúa Giê-su dùng hình ảnh của một người nô lệ trong xãhội thời bấy giờ để làm minh hoạ. Người nô lệ đã được chủ mua và nuôi để phục vụ mình. Vì thế quyền lợi và việc phục vụ chủ là ưu tiên và là bổn phận đương nhiên của người nô lệ. Người nô lệ không có quyền đòi phần thưởng khi phục vụ chủ, nhưng điều này không có nghĩa là chủ không thưởng cho các nô lệ khi họ phụcvụ trung tín và xuất sắc. Nhiều ngụ ngôn trong Kinh Thánh cho thấy điểm này Lu-ca 19:11-27. Từ “vô dụng” ở đây muốn nói đến ý nghĩa “không xứng đáng” , không có quyền gì cả để đòi hỏi chủ phải phục vụ hay thưởng cho mình. Câu chuyện về mười người phung cho thấy con người nói chung thường quên ơn Chúa. Tất cả mười người này đều là những người bị xã hội ruồng bỏ và tránh xa. Dù vậy họ nghe được tiếng tăm của Chúa Giê-su, tình thương và quyền năng chữa bệnh của Ngài. Tất cả mười người phung đều có đức tin nơi Chúa Giê-su và vâng lời Ngài đi trình diện thầy tế lễ . Theo luật lệ tôn giáo của người Do Thái những người phung này phải trình thầy tế lễ khám nghiệm và chứng nhận rằng họ hết bịnh và được thanh sạch. Tất cả mười người đều được lành bệnh, nhưng chỉ có một người Sa-ma-ri trở lại tôn vinh, cảm tạ Đức Chúa Trời và cảm ơn Chúa Giê-su. Vì đức tin và lòng biết ơn của người Sa-ma-ri , anh cũng được cứu rỗi vì Chúa phán: “đức tin con đã chữa lành (cứu) con.” II. Câu Hỏi Thảo Luận.
|