Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.

Bài 47

Người Giàu và La-xa-rơ
Lu-ca 16:19-31


I.Bối Cảnh và Lược Giải

Đoạn Kinh Thánh này là loạt bài thứ hai nói về sự giàu có ở thế gian này. Điều thứ nhất ngụ ngôn nói đến là giàu có, của cải ở thế gian này không thể mua phước hạnh trong đời sống vĩnh cửu. Những gì người nghèo không có trong thế gian này, người sẽ được trong đời sống đời đời. Đời sống xa hoa trụy lạc trong đời này sẽ mất phúc lành trong đời sống vĩnh cửu. Những gì người ta gieo trong đời này người đó sẽ gặt trong cõi đời đời.

Câu chuyện này là một ngụ ngôn, một chuyện thật hay một ví dụ điển hình? Lu-ca không dùng tên “ngụ ngôn” để mô tả câu chuyện này. Nhân vật trong câu chuyện có tên rõ ràng; câu chuyện không phải một điều gì xảy ra thường ngày, lập đi lập lại để so sánh; câu chuyện nói về đời sau với nhiều chi tiết. Vì thế có thể xem đây là một câu chuyện ví dụ điển hình như câu chuyện người Sa-ma-ri nhân lành. Người giàu ăn mặc gấm điều, một loại vải rất đắc tiền vào thời đó.

Người giàu này không những mặc áo khoác đắc tiền mà ngay cả đồ lót cũng làm bằng vải đắc tiền trong khi rất nhiều người lúc ấy chỉ có cái khố che thân. Đa số người trong xã hội La Mã là nô lệ, kiếm đủ ăn mỗi ngày là một đặc ân trong khi người giàu có này tiệc tùng lớn mỗi ngày. Tên La-xa-rơ là tên phiên âm của tên Hy-bá-lai Ê-lê-a-sa, có nghĩa là “Đức Chúa Trời giúp đỡ”. Điều này hàm ý rằng dù La-xa-rơ bị loài người quên lãng nhưng Đức Chúa Trời vẫn biết và nhớ đến ông. La-xa-rơ có thể là một người tàn tật và rất nghèo nên ngồi ở cổng nhà người giàu để xin thức ăn thừa. Nhà người giàu có lẽ là một dinh tự lớn lao, có cổng lớn.

Hình ảnh chỉ có chó liếm ghẻ cho thấy La-xa-rơ rất yếu, khó cử động hay di chuyển. Người nghèo mơ ước được ăn những mảnh bánh thừa nhưng cũng không có. Hình ảnh này cho thấy người giàu không quan tâm, không thấy sự đau khổ , đói khát, thiếu thốn của người chung quanh. Về phương diệân nghi lễ tôn giáo, người nghèo này bị chó hoang liếm ghẻ nên cũng bị coi là ô uế. Kinh Thánh dạy rõ ở nhiều nơi cũng như ở câu 22, chết không phải là hết, nhưng chết sẽ thay đổi mọi sự. Sau khi chết con người, hay linh hồn vẫn còn ý thức. “Trong lòng Áp-ra-ham” là một thành ngữ để chỉ nơi Áp-ra-ham và các tổ phụ ở cùng Đức Chúa Trời. Âm phủ là nơi có khổ hình dành cho nguời chết.

Người giàu có kia đang bị đau khổ nơi Âm phủ, có thể là khổ hình về tinh thần. Tín hữu của Chúa Giê-su không bao giờ đi vào Âm phủ khi chết. Kinh Thánh Tân Ước cũng nói đến một chỗ khác là Hoả ngục (Ghehenna), nơi hình phạt sau cùng dành cho tội nhân. Đoạn Kinh Thánh này cũng cho thấy, những người có liên hệ chủng tộc với Áp-ra-ham, người Do Thái, cũng vẫn bị xuống Âm phủ đau khổ. Vì thế “đạo dòng” không có kết quả gì cho người giàu có này trong Nước Trời. Sau khi chết số phận của một người đã bị quyết định, không còn có thể được thay đổi. Người giàu có này định nương cậy vào chủng tộc, dân tộc được chọn, để xin được đổi số phận đau khổ nhưng không được.

Của cải giàu có của người khi còn sống cũng không giúp ích gì cho ông ta trong Nước đời đời. Số phận của một người, hoặc là đi hỏa ngục hay lên thiên đàng với Chúa được quyết định ngay đời sống này. Sau khi chết, số phận củamột người đã bị quyết định và không thể thay đổi vì lời cầu xin của người này hay bất cứ ai. Cầu hồn hay cầu siêu cho người chết là điều vô ích; Kinh Thánh không dạy chúng ta cầu nguyện cho người chết, người đó phải chờ sự phán xét của Chúa. (Hê 9:27) Chúng ta cũng nên chú ý và so sánh với những chổ dạy dỗ khác của Chúa để không đi đến kết luận sai lầm rằng người giàu có này đi địa ngục vì ông ta giàu có.

Giàu có tự nó không phải là tội. Lu-ca cho thấy Xa-chê rất giàu nhưng không đi địa ngục. Người giàu này đi địa ngục vì đã sống xa xỉ, ích kỷ, không lưu tâm giúp đỡ kẻ nghèo đói; không quan tâm đến sự đau khổ của kẻ khác. Người nhà giàu này cũng như nhiều người ngày nay cho rằng nếu một người chết rồi sống lại, trở về cảnh cáo các anh em của người thì họ sẽ ăn năn. Nhưng Áp-ra-ham cho biết nếu một người không tin Lời Chúa được khải thị qua Môi-se và các tiên tri thì không có gì làm cho họ tin, ngay cả người chết sống lại.

II. Câu Hỏi Thảo Luận.

  1. Câu chuyện này có dạy rằng người giàu có là có tội và phải đi địa ngục không? Tại sao không?
  2. Tội của người nhà giàu này là gì?
  3. Của cải giàu có trên thế gian này có giúp ích gì cho một người trong cõi đời sau không?
  4. Câu chuyện này cho thấy chết là hết và không còn gì nữa phải không?
  5. Sau cái chết con người sẽ đi về đâu ?
  6. Sau khi chết và được chôn cất, người nhà giàu này vẫn còn ý thức ; điều này chứng tỏ ngoài thể xác con người còn có gì nữa?
  7. Câu chuyện này cho thấy người nhà giàu kêu cầu tổ phụ công chính của ông là Áp-ra-ham (Người giàu có này thuộc dòng dõi Áp-ra-ham) để cứu mình nhưng không được, tại sao? (Một người không được cứu rỗi vì đạo dòng).
  8. Qua câu chuyện này bạn nghĩ thế nào về vấn đề “cầu hồn, cầu siêu” (Cầu nguyện cho người chết sớm được lên thiên đàng, được giải thoát).
  9. Điều gì quyết định số phận đời đời của một người và điều đó được quyết định vào khi nào?
  10. Nhiều người nghĩ rằng nếu có phép lạ như người chết sống lại để cảnh cáo, người ta sẽ tin tưởng và ăn năn tội; theo Áp-ra-ham điều này có đúng không? Tại sao ?


Sách Phúc Âm Lu-ca


Chọn Bài

01   02   03    04   05
06   07   08    09   10

11   12   13    14   15
16   17   18    19   20

21   22   23    24   25
26   27   28    29   30

31   32   33    34   35
36   37   38    39   40

41   42   43    44   45
46   47   48    49   50

51   52   53    54   55
56   57   58    59   60

61   62   63    64   65

Bài Giải Đáp