![]() Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.
Ngụ Ngôn Về Người Quản Gia Bất Lương Lu-ca 16:1-18 I.Bối Cảnh và Lược Giải Đây là một ngụ ngôn khó giải thích vì Chúa Giê-su đã dùng những hành vi tiêu cực và gương xấu để khuyến khích môn đệ của Ngài hành động tốt đẹp và làm điều thiện lành. Người giải nghĩa ngụ ngôn này có thể khác biệt về các chi tiết nhưng chúng ta cũng có thể thấy vài điểm chung. Con người nói chung ai cũng phải phục vụ một cái gì đó hay một Đấng nào đó, hãy chọn phục vụ Đức Chúa Trời. Phục vụ Đức Chúa Trời tức là phục vụ tha nhân, vậy nên phục vụ người khác một cách rộng lượng. Điểm quan trọng trong việc phục vụ Chúa là trung tín. Vào thời cổ những người giàu có, điền chủ có thể nuôi nô lệ và cho làm quản gia coi sóc tài sản của mình. Trong trường hợp này người quản gia là một người tự do được chủ muớn cai quản điền sản. Người chủ có thể không ở ngay tại điền sản nhưng ở chỗ khác. Tội của người quản gia là quản trị kém vì phung phí tài sản, có thể là tài chánh của chủ. Cuốc đất hay đào đất là công việc lao động chân tay thấp kém như ăn xin và thời đó. Người quản gia này biết mình bị đuổi nên tìm cách lấy cảm tình của những khách hàng của chủ để may ra một trong những người này sẽ mướn mình sau này để trả ơn. Một trăm thùng dầu ô-liu tức là 3310 lít trị giá khoảng 1000 Đê-na-ri, tức là khoảng 3 năm lương công nhật , một số tiền lớn. Một trăm giạ lúa trị giá khoảng 2500 đến 3000 Đê-na-ri và số nợ giảm là 20 giạ tức là khoảng 500 đến 600 Đê-na-ri hay hai năm lương công nhật. Người chủ khen anh quản gia này tinh khôn trong việc đối xử với những con nợ của chủ để lấy cảm tình và nhờ cậy trong tương lai. Người quản gia này dù là bất chính nhưng đã tỏ ra khôn ngoan trong việc xử dùng quyền và tiền không phải của mình để hưởng lợi và để chuẩn bị cho tương lai. Con cái của Chúa nên học bài học khôn ngoan này (không phải học theo hành động bất chính). Tất cả tài sản chúng ta có đều là của Chúa, hãy sử dụng tài sản một cách rộng rãi để có lợi cho mình và phải hành động thích nghi đối với Chúa để chuẩn bị cho tương lai đời đời vì Ngài là Đấng năm giữ tương lai đời đời của chúng ta. Hãy rộng rãi trong việc sử dụng iền bạc của cải trong thế gian để giúp ích cho người khác, chứ không phải ích kỷ hưởng lợi cho mình mà thôi. Dùng của cải tiền bạc để đem người về với Chúa là điểm áp dụng cho tín hữu ngày nay. “Của cải bất chính” là lối nói thậm xưng để chỉ quan niệm thông thường về của cải giàu có ở thế gian thường là do tấm lòng tham lam, ích kỷ và hành động gian dối để có. Trung tín là đức tính cần thiết trong Nước Đức Chúa Trời. Nếu việc nhỏ và tạm thời như tiền bạc, của cải mà không trung tín thì làm sao có thể trung tín trong những việc lớn như phước hạnh thuộc linh và đời đời trong nước Đức Chúa Trời. Nếu một người không thể lo cho việc không phải của mình, nghĩa là không sợ bị mất, thì cũng sẽ không thể cai quản việc lớn, quan trọng và có nhiều cơ may bị mất. Tiền bạc, của cải được nhân cách hóa,hay thần tượng hoá. Một người không thể sống và phụng vụ hai chủ. Con dân Chúa phải chọn và phục vụ một chủ mà thôi tức là Đức Chúa Trời. Tiền bạc, của cải không thễ là ưu tiên tối cao trong đời sống một tín hũu của Chúa. Người ta có thể phục vụ Chúa bằng cách sử dụng tiền bạc một cách rộng rãi cho Chúa. Người ta có thể hy sinh những nguồn lợi lớn để làm vinh hiển Chúa. Người ta có thể ban tặng tiền của, chia sẻ phúc lành vàgiúp đáp ứng những nhu cầu vật chất, tình cảm, tâm linh của người khác. Người Pha-ri-si là người tự cao và tự cho rằng mình công ch1nh, vâng phục Kinh Luật của Chúa nhưng trên thực tế họ là người tham lam và vì thế vi phạm Kinh Luật (điều răn chớ tham). Người Pha-ri-si đã chứng tỏ rằng họ không thực sự tin cậy và thờ phụng Đức Chúa Trời vì họ đã từ khước lời kêu gọi ăn năn của Giăng Bap-tít và sau này cũng từ khước Chúa Cứu Thế Giê-su và sự dạy dỗ của Ngài. Chúa Cứu Thế đến đem Nước Đức Chúa Trời đến theo Ngài và Ngài là người duy nhất chu toàn tất cả Kinh Luật của Đức Chúa Trời. Mat 5:17 Chúa Giê-su nhắc đến luật nguyên thủy của Đức Chúa Trời trong vấn đề hôn nhân. Vì thời bấy giờ người Do Thái có thể theo một trong hai quan niệm về hôn nhân của giáo sư Do Thái giáo Hillel hay Shammai. Hillel quan niệm rất phóng khoáng như không hài lòng về ăn uống cũng có thể ly dị vợ , trong khi đó Shammai chỉ cho phép ly dị khi phạm tội ngoại tình. Chúa Giê-su nói đến vấn đề trung tín hay chung thủy giữa vợ chồng. Bội tín hay hủy bỏ giao ước với Chúa và với người phối ngẫu là phạm tội. II.Câu hỏi thảo luận.
|