![]() Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.
Những Bài Học Về Nước Trời Lu-ca 14:1-35 I.Bối Cảnh và Lược Giải. Chúa Giê-su tiếp tục dạy dỗ dân chúng về nước Đức Chúa Trời; các giới lãnh đạo Do Thái ngày càng thấy rõ sự dạy dỗ của Chúa hoàn toàn trái với truyền thống của họ. Chúa Giê-su bày tỏ tình yêu thương và giải nghĩa luật ngày Sa-bát theo nguyên lý nghỉ ngơi, bảo vệ sức khoẻ của con người. Các chuyên gia Kinh Luật Do Thái đã cho rằng chữa bệnh là làm việc vì thế không nên chữa bệnh trong ngày Sa-bát. Chúa Giê-su thấy một người bị phù thũng trong bữa tiệc nên hỏi các chuyên gia Kinh Luật và người Pha-ri-si rằng có nên chữa bệnh cho người đó không? Những người này không trả lời vì họ biết rằng nếu nói “không” theo truyền thống của họ thì tỏ ra không có tình thương. Chúa Giê-su chữa lành người bệnh và cho ra về. Ngài cũng hỏi khách rằng nếu con trai hay con bò của họ ngã xuống giếng vào ngày Sa-bát, họ có cứu nó không? Dĩ nhiên là họ sẽ cứu nó. Điếu này cho thấy truyền thống của người Pha-ri-si không đúng với tinh thần của ngày Sa-bát; Tinh thần này là cứu người, không phải hại người. Ngoài ra họ không trả lời được vì họ thấy rõ luật lệ của họ đã không có tình thương. Người Pha-ri-si và giới lãnh đạo Do Thái là những người kiêu ngạo và thích được trọng vọng nơi công cộng. Chúa Giê-su kể ngụ ngôn để dạy về nếp sống và tinh thần khiêm nhường trong Nước Đức Chúa Trời. Chúa sẽ là Đấng tôn cao những người khiêm nhường (Lu-ca 18:14). Ngoài ra trong ngụ ngôn này Chúa cũng dạy người khiêm nhường cách hành sử khôn ngoan để khỏi hổ thẹn và mất mặt trước đám đông. Trong lời khuyên chủ nhà về việc tiệc tùng giao thiệp, Chúa muốn khuyên chủ nhà nên mở rộng mối giao thiệp với những giới thấp kém hơn mình; không nên chỉ tiếp đãi những người có thể báo đáp mình. Ngoài ra nếu một người đãi tiệc và mong đuợc báo đáp thì không còn chút ơn nào cả. Người con dân Chúa nên làm việc từ thiện vì yêu thương, không mong trả ơn thì mới được Chúa trả ơn. Chúa Giê-su dự tiệc do người Pha-ri-si khoản đãi nhưng Lu-ca cho thấy thái độ của đa số khách không mấy thân thiện. Đây là buổi tiệc cuối Lu-ca và các Phúc Âm ghi chép về Chúa Giê-su ăn tiệc trong nhà người Pha-ri-si. Ngụ ngôn này cho thấy ít nhất là năm điểm Chúa muốn dạy: Theo phong tục thời đó các khách đã được mời từ lâu và đã nhận lời mời dù chưa biết ngày giờ đích xác. Nhưng đến giờ chót những ngưòi này kiếu từ vì có những ưu tiên khác trong cuộc sống. 1/ Giới lãnh đạo Do Thái giáo đã từ khước cơ hội dự tiệc trong NướcĐức Chúa Trời. 2/ Nước Đức Chúa Trời và buổi tiệc vẫn tổ chức như thường dù không có các khách được mời lúc đầu. Nhưng các khách khác sẽ điền vào các chỗ đó. 3/ Người không được dự tiệc không phải vì Chúa Giê-su không mời nhưng vì họ không nhận lời mời của Ngài; những người nhận lời mời của Chúa Giê-su, dù có vẽ không xứng đáng, sẽ được dự tiệc. 4/ Buổi tiệc vẫn được cử hành như đã định, không trì hoãn vì những khách không nhận lời mời. 5/ Những người tưởng rằng mình chắc chắn sẽ được ở trong Nước Đức Chúa Trời lại là những người không có tên trong sách sự sống vì họ đã từ khước Con Đức Chúa Trời hằng sống. Chúa Giê-su dùng tu từ pháp thậm xưng để đối chiếu thứ tự ưu tiên trong đời sống, chứ không phải Ngài muốn dạy tín hữu ghét cha mẹ, vợ con, anh chị em mình. Vào thời đó khi người ta thấy một người tử tội vác thập tự gía của mình đến chỗ hành hình, tức là người đó đã để tất cả mọi sự phía sau và đang đi đến chỗ chết. Người theo Chúa Giê-su cũng phải bỏ tất cả những gì mình có để theo Chúa nếu cần phải chọn giữa của cải và ngay cả mạng sống mình với đời sống ChúaGiê-su đem lại. Muốn làm môn đệ Chúa người ta phải trả giá, vì thế phải cân nhắc giá trị, lợi hại khi quyết định chọn lựa sự sống hay cái chết, vinh quang hay hổ nhục. 1/ Tính toán chi phí khi xây tháp. Không xây nổi là một thất bại và se bị chê cười. 2/ Vua đi ra chiến tranh. Thiếu quân, thua trận sẽ thiệt hại lớn. 3/ Giá để làm môn đệ Chúa gồm cả việc lấy sở hữu vật chất đánh đổi lấy sự sống đời đời khi làm môn đệ Chúa là một giá đắt, không phải rẽ. Điều này không nhất thiết là tất cả mọi người phải bán hết tài sản khi tin Chúa nhưng phải coi giá trị của cải vật chất kém hơn sự sống đời đời và sẵn sàng hy sinh nó nếu cần. Muối là chất xúc tác làm cho dồ ăn thêm ngon, giữ đồ ăn như thịt cá tươi lâu vàkhông bị hư thối. Vào thời đó người tacũng dùng muối để lót duối các lò nướng để khử trùng nhưng sau một thời gian, muối đó hết chất muối nên trở nên vô dụng, người ta phải bỏ đi. Chất muối có thể chỉ nước Do Thái hay chỉ cá nhân tín hữu. Nước Do Thái khi không có Đấng Cứu Thế của họ sẽ như muối mất chất muối, không ích lợi gì cho nhân loại. Một người không có Chúa Cứu Thế cũng không có sự sống đời đời và trở nên vô dụng trước mặt Chúa và nhân loại. II. Câu Hỏi Thảo Luận.
|