Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.

Bài 37

Ngụ Ngôn Người Giàu Dại Dột
Lu-ca 12:13-21
I. Bối Cảnh và Lược Giải

Người Do Thái có luật về vấn đề chia gia tài trong Ngũ Kinh (Phục 21:15-17; Dân 27:1-11; 36:7-9) . Thông thường người con trưởng nam sẽ được gấp đôi phần chia cho những người con khác. Khi có nan đề trong vấn đề chia gia tài người Do Thái thời đó thường mời các giáo sư Do Thái (rabbi) phân xử, giải quyết cho họ vì các giáo sư Do Thái là người giải nghĩa Kinh Thánh.

Sự việc này cho thấy Chúa Giê-su được dân chúng coi như một giáo sư đáng tin cậy có thẩm quyền giải nghĩa Kinh Thánh. Lu-ca không nói rõ nan đề ở đây là gì; người em không được chia gì cả hay phần chia không đồng đều... Chúa Giê-su từ chối làm người phân xử cho vấn đề tranh chấp gia đình cá nhân. Lý do Chúa Giê-su đưa ra: không có ai lập Chúa lên để xử kiện hay chia gia tài. Sứ mệnh của Chúa Giê-su không phải để làm những điều này vì thế Ngài chọn lựa không làm, chứ không phải là chúng ta không nên giải quyết vấn đề này.

Hội thánh đầu tiên đã cử chấp sự lo cho vấn đề xã hội (Công Vụ 6:1-4). Phao-lô cũng khuyến khích hội thánh cử người giải quyết những tranh chấp nội bộ và không nên đưa ra cho quan tòa ngoại đạo phân xử (1Cô 6:4-6). Chúa Giê-su cảnh cáo mọi người nói chung chứ không phải chỉ cho người kia mà thôi. Lòng tham có thể mang mọi hình thức, không phải chỉ có tiền bạc, của cải mà thôi. “Tham” là dục vọng “cứ muốn có thêm mãi” không bao giờ đủ. Lòng tham có thể làm lệch lạc ý nghĩa và quan niệm sống.

Ý nghĩa và mục đích của cuộc sống được xác định bởi mối liên hệ giữa mình với Đức Chúa Trời và ý chỉ của Ngài cho cuộc sống. Cuộc sống của con người không phải được xác định vì có nhiều của cải vật chất.(Gióp 31:24-25; Giáo Huấn 2:1-11) Phao-lô cho thấy tham lam là thờ thần tượng (Côl 3:5; Eâph 5:5). Đời sống giàu có phong phú thật là đời sống giàu có nơi Đức Chúa Trời, không phải nơi của cải vật chất. Đời sống phong phú thật bao gồm việc được tha thứ tội lỗi, được bình an, vui vẻ trong Chúa và có nhiều giá trị đạo đức của Chúa và sẽ nhận phần thưởng vĩnh cửu nơi Chúa.

Chúa Giê-su dạy thêm về vấn đề tham lam bằng một ngụ ngôn. Một điền chủ trúng mùa. Lu-ca không nói gì đến tư cách đạo đức của người này; như thế có thể là ông ta làm ăn lương thiện, bình thường. Chú ý đến cách nói của người này: Ta, của ta... người này bị thu hút với chính mình và của cải của mình. Nan đề của người này gồm có: Tất cả của cải, hoa lợi là công của mình; chỉ một mình ông hưởng thụ, không hề nghĩ đến nhu cầu của một ai khác và không biết đến ân huệ của Đức Chúa Trời đã ban cho ông mà cảm tạ Chúa.

Chúa gọi người này là khờ dại vì người này sẽ chết và không hưởng được gì cả. Chúa không dạy rằng con người không nên hoạch định và Chúa cũng không chống lại sự giàu có. Nan đề Chúa muốn cảnh cáo là cuộc sống tham lam của cải vật chất và ích kỷ cho mình mà thôi. Các nan đề của người này là:
1. Tham lam thâu trữ của cải;
2. Cho rằng sự an toàn của đời sống là do có nhiều của cải nhưng quên đi rằng Đức Chúa Trời quyết định số phận của một người.
3. Đời sống được đo lường bằng số lượng của cải vật chất. Thật ra giá trị, phẩm chất và hạnh phúc của con người không hoàn toàn tùy thuộc vào số lượng vật chất người đó có.
4. Con người là sở hữu chủ của vật chất (không phải Chúa). Loài người chỉ là quản gia của Đức Chúa Trời, Ngài mới là sở hữu chủ của mọi sự, kể cả linh hồn của chúng ta.
5. Ích kỷ, chỉ nghĩ đến mình, chỉ nghĩ đến cái tôi và không hề quan tâm đến người khác.

II. Câu Hỏi Thảo Luận

  1. Khi xin Chúa Giê-su phân xử về việc chia gia tài, người này coi Chúa Giê-su như người nào trong xã hội Do Thái thời bấy giờ?
  2. Tại sao Chúa Giê-su từ chối phân xử việc chia gia tài cho người kia?
  3. Thế nào là tham lam?
  4. Chúa Giê-su cảnh cáo chúng ta đề phòng mấy thứ tham lam? Hãy nêu lên một vài loại tham lam khác hơn là tham tiền bạc, của cải?
  5. Một đời sống thật sự sung mãn, phúc hạnh gồm có những gì?
  6. Qua câu chuyện ngụ ngôn này người điền chủ kia suy nghĩ nhiều nhất về gì?
  7. Chúa Giê-su và Kinh Thánh có chống lại việc suy nghĩ, tính toán và hoạch định không? Xem thêm Giê-rê-mi 29:11-12; Lu-ca 14:28-30; Gia-cơ 4:13-15
  8. Người điền chủ này bị Đức Chúa Trời coi là ngu dại vì những lý do gì?
  9. Người bị Chúa coi là ngu dại có được lên thiên đàng không?
  10. Tại sao con người nên đầu tư vào Nước Đức Chúa Trời ? Thế nào là giàu có nơi Đức Chúa Trời?
  11. Nếu bạn là một người trung lưu trên nước Mỹ; bạn có lợi tức thuộc về 10% của những người giàu có nhất của nhân loại. Nếu ngày nay Chúa đến; Ngài hỏi bạn đã làm gì và có gì trong nước Thiên Đàng không, bạn sẽ trả lời thế nào?
  12. Hãy kể ra một việc mà bạn đang đầu tư nơi Đức Chúa Trời? Nếu chưa, bạn sẽ bắt đầu bằng việc gì?


Sách Phúc Âm Lu-ca


Chọn Bài

01   02   03    04   05
06   07   08    09   10

11   12   13    14   15
16   17   18    19   20

21   22   23    24   25
26   27   28    29   30

31   32   33    34   35
36   37   38    39   40

41   42   43    44   45
46   47   48    49   50

51   52   53    54   55
56   57   58    59   60

61   62   63    64   65

Bài Giải Đáp