![]() Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.
Ưu Tiên Thuộc Linh Lu-ca 10:38-42 I. Bối Cảnh và Lược Giải. Đoạn Kinh Thánh này nằm trong một tiểu đoạn lớn hơn bao gồm ba tiểu đoạn : 10:25-37 nói về một môn đệ có trách nhiệm yêu thương người lân cận ; yêu thương người lân cận tức là phục vụ người đang cần sự giúp đỡ. 10:38-42 Chú ý và đáp ứng lại lời dạy của Chúa Giê-su là điều ưu tiên trong tinh thần tận hiến thờ phượng Chúa. Sự tận hiến của Ma-ri đối với Đức Chúa Trời được thể hiện qua việc để tâm chú trọng vào sự dạy dỗ của Chúa Giê-su. 11:1-13 Nói về sự nương cậy nơi Đức Chúa Trời trong đời sống tích cực cầu nguyện. Giăng cho biết La-xa-rơ, Ma-thê và Ma-ri ở tại làng Bê-tha-ni, bên sườn núi Ô-liu, cách Giê-ru-sa-lem chừng 3 Km về phía đông nam. Ngày nay du khách được hướng dẫn để xem mộ của La-xa-rơ và nhà của Ma-thê và Ma-ri, tuy nhiên không có bằng chứng chắc chắn rằng đây là nhà của Ma-thê và Ma-ri. Câu chuyện này chỉ có Lu-ca ghi lại tuy nhiên Giăng có đề cập đến Ma-ri và Ma-thê (Giăng 11:1-12:8). Một vài học giả theo khuynh hướng thần học tự do, tác giả Hội Thảo về Giê-su (Jesus Seminar) cho rằng câu chuyện này không có thật nhưng do Lu-ca dựng lên vì thiếu những đặc tính như cách nói ngụ ngôn. Nhưng đây chỉ là những điều kiện chủ quan, độc đoán và cho rằng chỉ có những lời nói ngắn gọn, sâu sắc như cách ngôn mới là thật. Trong khi những học giả khác cho thấy câu chuyện này có nhiều đặc tính văn chương, cú pháp của Lu-ca. Ngoài ra sự nhấn mạnh đến lời dạy dỗ của Chúa Giê-su là một điều tự nhiên trong các sách Phúc Âm. “Ngồi dưới chân Ngài và lắng nghe lời Ngài dạy.” đây là cách các môn đệ ngồi học dưới chân thầy vào thời đó. Vào thời ấy đại đa số các thầy Do Thái giáo không dạy đàn bà, con gái. Chúa Giê-su đã làm một việc mới, bất thường trong thời đó. Làm cơm thết đãi Chúa và mười hai môn đệ là một việc khá bận rộn và nặng nhọc. Ma-thê bực tức về em mình nhưng cũng có ý cho rằng Chúa không thông cảm, để một mình Ma-thê làm cơm và không bảo Ma-ri giúp chị nên cô đích thân đến yêu cầu Chúa. Ma-thê cho rằng tiếp đãi Chúa ăn uống là cách phục vụ duy nhất lúc bấy giờ. Chúa Giê-su cho rằng Ma-thê đã lo lắng và rối trí về nhiều việc vật chất. Có thể ở đây Ma-thê lo làm một bữa tiệc linh đình mà Chúa thì chỉ cần một bữa ăn đơn sơ. Nan đề của Ma-thê không phải là vì nàng bị bắt buộc phải làm việc quá sức nhưng nàng đã để công việc lôi kéo mình, làm mình không có thì giờ, xao lãng việc quan trọng và có giá trị hơn. Chúa Giê-su không trách Ma-thê vì nàng bận rộn nấu nướng để phục vụ, nhưng nàng đã quá bận rộn, rối trí đến nỗi không có thì giờ để làm công việc học hỏi Lời Chúa. Đây là vấn đề quan niệm giá trị và ưu tiên trong việc làm và thì giờ. Sau đó Sứ Đồ Giăng 12:1-2 cho thấy Ma-thê hiểu bài học Chúa dạy vì nàng phục vụ Chúa và các môn đệ nhưng không còn than phiền. Và điều này cũng cho thấy Chúa Giê-su không có ý dạy chúng ta phải chọn lựa một trong hai việc, hoặc phục vụ nấu ăn, tiếp đãi Chúa hay nghe lời Chúa. Chúng ta cần hiểu rõ giá trị công việc và ưu tiên thì giờ để quản trị các công việc của mình một cách quân bình thích hợp với thì giờ, hoàn cảnh và ưu tiên. Chúa Giê-su cho thấy Ma-ri đã chọn việc “cần thiết” hơn là việc “nên làm”. Ma-ri đã chọn phần ăn tốt hơn, phần ăn uống Lời Chúa (Mat. 4:4). Đối với Chúa Giê-su, việc học hỏi Lời Chúa và thờ phượng Chúa rất quan trọng; môn đệ của Ngài cần phải để thì giờ học hỏi Lời Chúa và thờ phượng Ngài. Chỉ bận rộn làm việc cho Chúa mà không có thì giờ thờ phượng, tỉnh nguyện, tương thông với Chúa thì cũng sẽ nguy hại cho đời sống thuộc linh. Người ta có thể lao lực, bận rộn làm nhiều việc phục vụ Chúa nhưng chỉ là những việc Chúa không muốn, vì thế những người đó sẽ như Ma-thê, không được Chúa khen thưởng. Hãy làm những việc Chúa muốn để phục vụ Ngài chứ không phải những việc chúng ta tưởng hay cho rằng Chúa cần. II. Câu Hỏi Thảo Luận.
|