Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.

Bài 29

Sứ Mệnh Truyền Giáo
Lu-ca 10:1-24


I. Bối Cảnh và Lược Giải.

Đây làcuộc truyền giáo thứ hai Chúa Giê-su sai các môn đệ đi, lần này không phải chỉ có mười hai Sứ Đồ nhưng đến bảy mươi hai môn đệ khác. Trong sứ mệnh truyền giáo này Chúa Giê-su cũng chuẩn bị cho các môn đồ biết rằng họ sẽ gặp từ khước; Ngài cho thấy số phận của những kẻ từ khước Phúc Aâm thật kinh khiếp và rằng ai từ khước các môn đệ là từ khước Chúa Cứu Thế, kẻ từ khước Chúa Cứu Thế là từ khước Đức Chúa Trời.

Các môn đệ được sai đi với thẩm quyền, sự khải thị, cơ hội và trong niềm vui. Chúa Giê-su cũng đã hân hoan cảm tạ Đức Chúa Cha vì các môn đệ hiểu biết và bắt đầu thi hành chương trình cứu rỗi của Ngài. Chúa Giê-su cũng nhắc nhở các môn đệ rằng nhiều tiên tri và vua chúa ngày xưa cũng mơ ước được chứng kiến và kinh nghiệm những ân huệ và phước lành họ đã chứng kiến và kinh nghiệm.

Sứ mệnh của bảy mươi hai môn đệ. Chúa Giê-su lập và sai 72 môn đệ khác ngoài 12 Sứ Đồ cho thấy ý định của Ngài không phải chỉ giới hạn vào một số nhỏ môn đệ đặc biệt để thi hành sứ mệnh cứu rỗi. Dù sẽ gặp từ khước nhưng cũng sẽ có nhiều người tiếp nhận sứ điệp của Chúa Cứu Thế. Chúa dạy các môn đệ nên cầu nguyện để xin thêm con gặt, tức là những người không những chỉ tin nhận Chúa nhưng tiếp nối dấn thân truyền bá Phúc Aâm như các môn đệ đã làm.

Chúa biết và báo trước cho môn đệ biết rằng sứ mệnh truyền giáo của họ là một sứ mệnh nguy hiểm, không phải dễ dàng. Môn đệ của Chúa như những con cừu non ngây thơ, hiền lành trong một thế giới đầy dẫy những lang sói dữ tợn, hung ác. Nhưng các môn đệ được Chúa Cứu Thế sai đi vì thế họ có thẩm quyền và sự hiện diện của Chúa ở cùng họ.

Hành trang cho cuộc truyền giáo phải nhẹ nhàng, gọn gàng vì tính cách khẩn cấp. Vào thời ấy những triết gia Cynics thường mang bị khất thực; người đi xa thường đem theo một đôi giày phòng hờ. Chào hỏi là điều quan trọng nhưng vì tính cách khẩn cấp của sứ mệnh nên các môn đệ cũng không nên chú trọng đến. Người thi hành sứ mệnh của Chúa nên nhờ cậy Đức Chúa Trời cung ứng mọi nhu cầu và không cần khoe khoang vật chất. Lời chúc bình an cũng có nghĩa là “Chúa ở cùng”.

Nếu nhà nào từ khước sứ giả của Chúa thì sẽ không nhận được sự bình an của Chúa. Chúa Giê-su trong Lu-ca cũng như Ma-thi-ơ (Mat 10:10) và Phao-lô (1Tim 5:18) đều nói đến ý niệm người làm việc thuộc linh, giảng dạy Lời Chúa, đem những lợi ích thuộc linh cho người ta xứng đáng nhận được sự cung ứng vật chất đầy đủ. “Nước Đức Chúa Trời đã đến gần” nói lên sự hiện diện của Chúa Cứu Thế ở giữa họ, Ngài đã bắt đầu thời đại mới trong Nước Đức Chúa Trời trên đất. “Phủi bụi dính chân” là hành động biểu lộ sự tách rời, không liên hệ và không chịu trách nhiệm về sự từ khước của người khác.

Sô-đôm là thành nổi tiếng về tội lỗi trong thời cổ. Hình phạt cho những người và cộng đồng từ khước Phúc âm của Chúa Cứu Thế sẽ nặng hơn cả Sô-đôm vì họ nhận được sứ điệp lớn lao và rõ ràng hơn Sô-đôm thời Cựu Ước. Thành Cô-ra-xin và Bết-sai-đa là hai thành ở vùng Ga-li-lê; Ty-rơ và Si-đôn là hai thành ngoại quốc, vô đạo.( Êxê 26-28; Isa 23) Từ khước sứ điệp của Nước Trời là tội nặng hơn cả tội lỗi của những thành không biết và không thờ Đức Chúa Trời. Số phận thành Ca-pha-na-um cũng không tốt đẹp gì hơn. Môn đệ của Chúa là đại diện của Chúa Cứu Thế; ai từ khước sứ điệp của Chúa do môn đệ Ngài truyền rao là từ khước Chúa Cứu Thế và Đức Chúa Trời. Các môn đệ vui mừng vì kinh nghiệm được quyền năng đuổi quỉ và thấy được sự thất bại của Sa-tan. Môn đệ của Chúa Giê-su nhận được thẩm quyền của Ngài khi truyền bá Phúc Aâm Nước Trời.

Tuy nhiên tên mình được ghi trên thiên đàng mới là ân phúc lớn lao hơn quyền năng. Chúa Giê-su cũng vui mừng ca ngợi Đức Chúa Cha vì sự cứu rỗi và sứ mệnh cứu rỗi đang được các môn đệ tiếp nhận và lưu truyền. Trẻ thơ ở đây hàm ý chỉ những người có tấm lòng đơn sơ như trẻ con.

Câu 22 nói lên ba giáo lý quan trọng về Đức Chúa Con:
a. Đức Chúa Con có tất cả thẩm quyền của Đức Chúa Cha.
b. Đức Chúa Con là sự khải thị trọn vẹn của Đức Chúa Cha.
c. Sự liên hệ giữa ChúaCứu Thế và Đức Chúa Cha là sự liên hệ gần gủi, thân thiết. (Ta với Cha là một. Giăng 10:30).

Thời đại của Chúa Cứu Thế là thời đại ân huệ mà bao nhiêu vua chúa, tiên tri yêu kính Chúa mong được kinh nghiệm và chứng kiến.

II. Câu Hỏi Thảo Luận.

  1. Việc sai 72 môn đệ khác, không phải 12 Sứ Đồ, đi truyền đạo nói lên ý định gì của Chúa Giê-su đối với tín hữu?
  2. Nói về thợ gặt và mùa gặt, Chúa Giê-su dạy cho những môn đệ đang đi ra truyền đạo nên cầu nguyện những gì?
  3. Qua lời dạy của Chúa Giê-su tại đây, bạn có thấy nguyên nhân nào khiến cho cánh đồng lúa người Việt có quá ít lúa được gặt vào Nước Thiên Đàng không?
  4. Theo lời cầu nguyện của Chúa dạy, vấn đề truyền giáo ngoài việc đem người về với Chúa còn phải làm gì với những người đã tiếp nhận Chúa nữa?
  5. Sống và truyền đạo giữa một thế giới vô tín giống như gì?
  6. Tại sao Chúa dặn những môn đệ ra đi nên mang hành trang nhẹ nhàng, đơn sơ?
  7. Phúc Aâm Nước Trời là một sứ điệp bao gồm những gì ?
  8. Theo Chúa Giê-su, tại sao người giảng dạy Lời Chúa cần được chu cấp đầy đủ?
  9. Tại sao từ khước Phúc Aâm của Chúa Giê-su là một tội trọng và sẽ bị hình phạt nặng nề hơn cả dân chúng bại hoại của những thành phố tội lỗi cổ?
  10. Khước từ Chúa Giê-su tức là khước từ ai?
  11. Điều gì làm cho con dân Chúa vui mừng hơn cả quyền năng đuổi quỉ?
  12. Những dấu hiệu nào chứng tỏ tên của một người đã được ghi trên thiên đàng?
  13. Tại sao Chúa Giê-su vui mừng cầu nguyện ca ngợi Đức Chúa Cha?
  14. Câu 22 nói lên Chúa Giê-su là ai? Ngài làm gì?
  15. Tại sao con dân của Chúa biết chắc chắn rằng sẽ có tận thế và ngày phán xét tối hậu?


Sách Phúc Âm Lu-ca


Chọn Bài

01   02   03    04   05
06   07   08    09   10

11   12   13    14   15
16   17   18    19   20

21   22   23    24   25
26   27   28    29   30

31   32   33    34   35
36   37   38    39   40

41   42   43    44   45
46   47   48    49   50

51   52   53    54   55
56   57   58    59   60

61   62   63    64   65

Bài Giải Đáp