![]() Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.
Chúa Giúp Sự Giới Hạn của Các Môn Đệ Lu-ca 9:37-43a; (Ma-thi-ơ 17:19-20; Mác 9:28-29) I. Bối Cảnh và Lược Giải Câu chuyện này xảy ra ngay sau khi Chúa và hai môn đệ ở trên núi hóa hình xuống. Ma-thi-ơ và Mác cũng ghi lại câu chuyện này với nhiều chi tiết hơn. Trong ba trước giả, Mác là người ghi chép câu chuyện này với nhiều chi tiết nhất. Mỗi trước giả có một mục đích và muốn nhấn mạnh đến một khía cạnh khác nhau cho nên chỉ ghi lại những chi tiết cần cho mục đích của họ mà thôi. Theo Phúc âm Lu-ca, đây là phép lạ thứ mười ba và là phép lạ cuối thực hiện tại vùng Ga-li-lê. Lu-ca cho thấy Chúa Giê-su là Đấng Cứu Thế từ trời và Ngài có quyền uy vĩ đại trên các thần linh, ma quỉ. Dù đa số dân chúng vẫn vô tín và đau khổ vì bị ma quỉ áp bức, Chúa Giê-su vẫn thi hành chức vụ cứu giúp loài người. Chúa Giê-su cùng Phê-rơ, Gia-cơ và Giăng từ trên núi đi xuống gặp một đám đông dân chúng. Các môn đệ muốn ở mãi trên núi và chiêm ngưỡng vinh quang của Đức Chúa Trời nhưng Chúa Giê-su lại đi xuống núi, đến với đám dân chúng đang bị ma quỉ hành hại để cứu giúp họ. Mác 9:14 ghi thêm phần tranh luận giữa các môn đệ của Chúa và những chuyên gia Kinh Luật Do Thái. Tác giả không nói rõ họ tranh luận về vấn đề gì, nhưng có lẽ về Chúa Giê-su và việc các môn đệ Chúa không chữa lành em bé bị quỉ ám được. Một thực tại khác mà cả ba trước giả Phúc âm đều ghi chép là sự đau khổ do ma quỉ đang lộng hành, áp bức. Sự đau khổ trong thân xác của những người bị ma quỉ hành hại cũng không khác mấy sự đau đớn do bệnh tật gây ra. Người cha của đứa bé đã xin chính Chúa Giê-su cứu giúp vì ông đã xin các môn đệ của Chúa, (chín môn đệ ở lại, không lên núi cầu nguyện với Chúa Giê-su) nhưng họ không chữa lành được. Ma-thi-ơ và Mác đưa ra lý do tại sao các môn đệ kia không đưổi quỉ, chữa lành cho cậu bé được. Mác cho thấy rõ chi tiết nhiều nhất; người cha của đứa bé cũng xin có đức tin; các môn đệ thiếu đức tin cũng như cầu nguyện và kiêng ăn. Nói chung là các môn đệ cần tin cậy vào quyền năng của Đức Chúa Trời. Kiêng ăn và cầu nguyện là phương cách mà các thánh ngày xưa tìm kiếm Chúa; các Sứ Đồ và hội thánh đầu tiên trong Công Vụ Các Sứ Đồ đã học bài học này và thực hiện được vô số việc làm vinh hiển danh Chúa và xây dựng hội thánh. Quyền năng của Đức Chúa Trời trong đời sống tín hữu không phải là điều tự nhiên mà có vì mình là tín hữu của Chúa Giê-su. Chúa Giê-su quở trách đám đông hay các môn đệ? Chúa dùng từ “thế hệ” vì thế có thể Ngài chỉ cả đám đông dân chúng. Tuy nhiên Ma-thi-ơ và Mác cho thấy Chúa cũng trách các môn đệ vì họ thiếu đức tin, không nhờ cậy quyền năng của Đức Chúa Trời. Chúa Giê-su cho thấy Ngài cảm thấy buồn vì sự vô tín của đám đông nhưng cũng vì sự chậm hiểu, chậm học hỏi và tin cậy của các môn đệ. (Ngài vừa mới ban quyền năng và sai 12 môn đệ đi truyền giáo và chữa bệnh khắp nơi. Lu 9:1-6) Chúa Giê-su mong các môn đệ của Ngài cũng có thể chữa bệnh, đuổi quỉ như Ngài. Chúa Giê-su đuổi quỉ, chữa lành đứa bé và giao lại cho cha nó. Lu-ca nhấn mạnh đến quyền uy của chúa Giê-su; trong khi đó Mác nói đến đức tin và sự cầu nguyện để có quyền năng giải cứu tình trạng đau khổ trầm trọng của đứa bé. Đám đông ghi nhận quyền uy vĩ đại của Đức Chúa Trời được thể hiện qua Chúa Cứu Thế Giê-su. II. Câu Hỏi Thảo Luận.
|