![]() Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.
Lời Tuyên Xưng của Phê-rơ và sự Khải Thị của Chúa Cứu Thế Lu-ca 9: 18-36 I. Bối Cảnh và Lược Giải Sự tuyên xưng Chúa Cứu Thế có thể coi như đỉnh cao của cuộc hành trình phục vụ của Chúa Giê-su. Trong những đoạn trước Chúa Giê-su chứng tỏ rằng Ngài chính là Chúa Cứu Thế bằng hành động, phép lạ và sự dạy dỗ của Ngài. Trong tiểu đoạn 9:18-21 Chúa Giê-su hỏi chính các môn đệ của mình về Ngài. Phê-rơ đã đại diện cho các môn đệ xác nhận rằng Ngài chính là Chúa Cứu Thế của Đức Chúa Trời. Chúa Giê-su cũng bắt đầu dạy họ về sự thống khổ, cái chết trong tay giới lãnh đạo Do Thái giáo và sự sống lại của Ngài. Đây là những điều mới lạ về Chúa Cứu Thế mà có lẽ các môn đệ của Chúa chưa hề nghĩ tới. Đây là lúc các môn đệ cần được dạy dỗ về sứ mệnh và số phận của Chúa Cứu Thế. Lu-ca đặt biến cố tuyên xưng Chúa Cứu Thế trong bối cảnh cầu nguyện cho thấy ý thức thiêng liêng đúng đắn về Chúa Cứu Thế là một vấn đề khải thị thiêng liêng chứ không phải là vấn đề lý trí quan sát mà thôi. Trong giai đoạn này dân chúng nói chung công nhận rằng Chúa Giê-su là một tiên tri; tuy nhiên các môn đệ đã theo Ngài và ở gần với Ngài thì ý thức sâu xa hơn đám đông dân chúng; Phê-rơ đại diện cho các môn đệ tuyên xưng rằng Chúa Giê-su chính là Chúa Cứu Thế (Đấng Mê-si-a hay Đấng Christ) của Đức Chúa Trời. Sự nhận thức của đám đông dân chúng không phải là sai lầm nhưng chưa đầy đủ về Chúa Giê-su. Một số học giả theo khuynh hướng tự do như nhóm tác giả Jesus Seminar cho rằng sự tuyên xưng của Phê-rơ là lời tuyên xưng của hội thánh sau này, nhưng họ giải nghĩa như thế là vì định kiến sai lầm cho rằng Chúa Giê-su không bao giờ tự xưng mình là ChúaCứu Thế. Tuy nhiên Lu-ca, Ma-thi-ơ và Mác cũng như những điều dạy dỗ trong Tân Ước đều đồng nhất về diều này và không có bằng chứng nào chứng tỏ tiểu đoạn này là đoạn văn do hội thánh thêm vào sau này. Người Do Thái cho rằng khi Đấng Mê-si-a của họ đến, người sẽ giải phóng dân tộc Do Thái khỏi vòng đô hộ của La Mã vì thế nếu các môn đệ tin quyết và phổ biến rộng rãi rằng Chúa Giê-su chính là Đấng Mê-si-a có thể dân chúng sẽ nổi lên chống đế quốc La Mã. Đó là lý do Chúa Giê-su dặn các môn đệ không được tiết lộ rằng Ngài là Chúa Cứu Thế cho đến khi Chúa Giê-su sống lại. Chúa Cứu Thế mà Đức Chúa Trời sai đến sẽ phải chịu thống khổ, chịu chết và sống lại; đó là con đường và sứ mệnh Chúa Cứu Thế phải thi hành. Điều này hoàn toàn trái ngược với quan niệm phổ thông lúc bấy giờ về Chúa Cứu Thế quyền năng, vinh quang. Không những chính Chúa Cứu Thế phải chịu khổ, chịu chết nhưng những môn đệ theo Ngài cũng phải sẵn sàng chịu như thế. Con đường theo Chúa Cứu Thế là con đường chịu khổ và khó khăn. Con đường theo Chúa Giê-su là con đường tự bỏ chính mình, từ bỏ cái tôi; chịu khổ hàng ngày, thuận phục Đức Chúa Trời và theo Chúa. Vào thời đó một tử tội phải vác cây thập tự đi đến chỗ hành hình để bị đóng đinh vào đó. Đây là hình ảnh quy phục chính quyền và nhận hình phạt vì tội lỗi. Chúa Giê-su sau này sẽ phải vác thập tự giá của mình và bị đóng đinh trên cây gỗ dù Ngài vô tội. Các môn đệ của Chúa Giê-su cũng phải sẵn sàng chịu như thế nếu họ muốn theo Chúa Cứu Thế. Nếu một người muốn được đời sống vĩnh phúc thì phải sẵn sàng mất đi sự công nhận cũng như quyền lợi của thế gian vì Đấng ban sự sống vĩnh phúc, chính Ngài cũng sẽ bị dân Do Thái từ khước. Hổ thẹn về Chúa nói đến sự công nhận mình là môn đệ của Chúa Giê-su; nếu một người không dám công khai nhận mình là môn đệ của Chúa Giê-su thì người đó không đáng làm môn đệ Ngài. Đạo Chúa là sự dạy dỗ của Chúa. Môn đệ của Chúa phải tin tưởng và chấp nhận thẩm quyền của Lời Chúa dạy là sự thật và tin cậy làm theo. Chúa Giê-su sẽ là quan án phán xét thế gian khi Ngài trở lại thế gian. Chúa Giê-su hứa một vài người sẽ không chết cho đến khi họ thấy Nước Đức Chúa Trời. Một số học giả tự do cho rằng Chúa Giê-su đã đoán sai về Nước Đức Chúa Trời sắp đến khi nói rằng một vài môn đệ sẽ thấy Nước Đức Chúa Trời. Tuy nhiên nếu chúng ta hiểu Nước Đức Chúa Trời được khai mạc khi Chúa Giê-su sống lại và thăng thiên và Nước Đức Chúa Trời khởi đầu trong quyền năng của Phúc âm và của Chúa Thánh Linh giáng lâm thì Chúa Giê-su có thể nói về các môn đệ kinh nghiệm được một chút vinh quang và quyền năng của Nước Đức Chúa Trời khi Chúa Giê-su hóa hình và trò chuyện với Môi-se và Ê-li sau đó. Chúa Giê-su hóa hình đang khi Ngài cầu nguyện. Vì sự hóa hình của Chúa Giê-su nhiều người cho rằng đây là một khải tượng hoặc là một biến cố xảy ra sau khi Chúa Giê-su sống lại. Nhưng nếu chúng ta tin vào phép lạ, siêu nhiên, sự phục sinh thì việc hóa hình không phải là việc không thể xảy ra. Tại sao Môi-se và Ê-li hiện ra với Chúa Giê-su? Lu-ca không nói rõ nhưng thông thường Môi-se đại diện cho Luật Pháp và Ê-li là biểu tượng của tiên tri. Môi-se và Ê-li hiện ra và thảo luận với Chúa Giê-su nói lên hình ảnh Chúa Cứu Thế sắp hoàn thành sứ mệnh của mình bằng cái chết và sự sống lại tại Giê-ru-sa-lem. Chúa Giê-su là Đấng sẽ làm trọn luật pháp và hoàn thành mọi lời tiên tri của Đức Chúa Trời. Phê-rơ muốn kéo dài thì giờ ở trên núi với Chúa Giê-su và Môi-se cùng Ê-li nhưng Lu-ca cho thấy ông không hiểu ông nói gì. Lời phán từ trong mây xác nhận một lần nữa Chúa Giê-su chính là Chúa Cứu Thế, và là Đấng vĩ đại hơn Môi-se và Ê-li. Hãy nghe theo Ngài. II. Câu Hỏi Thảo Luận
|