![]() Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.
Sứ Mệnh Truyền Giáo Lu-ca 9:1-9 I. Bối Cảnh và Lược Giải. Lu-ca ghi lại Chúa Giê-su ban năng lực và thẩm quyền cho mười hai Sứ Đồ để trừ quỉ và chữa bệnh. Năng lực thường để chỉ khả năng và thẩm quyền chỉ về quyền lực hay quyền thế. Tuy nhiên các tác giả Phúc Aâm nhiều khi cũng dùng lẫn lộn hai từ này. Trong những phép lạ trước đây Lu-ca đã cho chúng ta thấy Chúa Giê-su có thẩm quyền trên ma quỉ; giờ đây Ngài ban quyền này cho các Sứ Đồ. Chúa cũng ban quyền năng chữa bệnh cho các Sứ Đồ. Chúa Giê-su sai các Sứ Đồ đi truyền giảng Nước Đức Chúa Trời và chữa lành người đau yếu. Từ ngữ sai đi mang ý nghĩa “gởi đặc sứ “ đi thay cho mình. Theo luật Do Thái thời ấy sứ giả có thẩm quyền pháp lý như người sai phái mình. Lu-ca không nói rõ chi tiết của sứ điệp về nước Đức Chúa Trời ở đây nhưng tựu trung họ truyền giảng về Nước Đức Chúa Trời đã đến gần, quyền năng, phép lạ của Chúa Giê-su và các Sứ Đồ là bằng chứng cho sự hiện diện của Nước Đức Chúa Trời. Dân chúng hãy ăn năn và vào nước Chúa. Chuyến truyền giáo này là chuyến truyền giáo ngắn hạn, địa phương vì thế Chúa dặn các Sứ Đồ nên chuẩn bị hành trang nhẹ, đơn sơ. Họ không cần gậy và túi đựng tiền.( Mác 6:8 cho phép môn đệ đem theo một cây gậy) vì thế ở đây Lu-ca nói đến việc không cần đem theo cây gậy thứ hai phòng hờ ngoại trừ cây gậy họ vẫn có như mọi người khác khi đi đường vào thời đó. Người nông dân thời ấy thường chỉ có một cái áo choàng. Những lời dặn dò của Chúa Giê-su cũng nói lên triết lý tổng quát của Ngài cho môn đệ trong việc phục vụ Ngài. Tận hiến cho việc truyền bá Nước Đức Chúa Trời, nhờ cậy Chúa chu cấp nhu cầu vật chất, sống đơn sơ. Chúa Giê-su tin vào lòng rộng rãi của những người nghe và nhận sứ điệp về Nước Đức Chúa Trời từ các Sứ Đồ và sẽ chu cấp nhu cầu sinh sống, ăn, ở cho họ trong thời gian các sứ Đồ truyền bá Đạo Chúa. Hành động phủi bụi dính chân là hành động của những người Do Thái sùng đạo khi rời khỏi một vùng hay thành của người ngoại đạo vì người Do Thái cho rằng những người ngoại đạo là ô uế. Chúa Giê-su cho thấây hành động không tiếp đón hay từ khước sứ giả của Nước Đức Chúa Trời là một điều nghiêm trọng và nó sẽ đưa đến sự đoán xét dành cho những kẻ vô tín, không thờ phượng Đức Chúa Trời. Trong lời tóm lược cuộc truyền giáo Lu-ca cho thấy các Sứ Đồ đi khắp các thành và các làng khắp nơi để nói lên phạm vi truyền giáo không phải chỉ ở những nơi có đông dân cư như thành mà thôi nhưng cả những làng mạc nhỏ bé nữa. Từ “khắp nơi” cho thấy mục đích lớn của Chúa khi sai các Sứ Đồ đi ra là hành động sơ khởi của cuộc truyền giáo khắp thế giới sau này.(Lu-ca 24:46; Công Vụ 1:8) Vua Hê-rốt này là con của vua Hê-rốt Đại Đế khi Chúa Giê-su giáng sinh (Mat 2:1). Vua Hê-rốt nghe báo cáo về những lời đồn và quan điểm của dân chúng về Chúa Giê-su. Đa số người Do Thái tin rằng người chết sống lại vào ngày phán xét sau cùng nhưng sống lại vào lúc ấy thì chỉ có một số ít người tin như thế. Người ta cũng tin rằng các tiên tri lớn như Môi-se, Giê-rê-mi, I-sa sẽ trở lại trần thế vào thời đại cuối cùng. Nói chung vào thời điểm này trong chức vụ tại thế, Chúa Cứu Thế Giê-su được coi như một vị tiên tri lớn xuất hiện. II. Câu Hỏi Thảo Luận.
|