![]() Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.
Quyền Năng Trên Bệnh Tâït và Sự Chết Lu-ca 8:40-56 I. Bối Cảnh và Lược Giải Chúa Giê-su và các môn đệ trở về phía Ga-li-lê, có thể là Ca-pha-na-um. Quản lý hội đường là một trưởng lão, nhân viên lãnh đạo chính thức quản trị công việc của hội đường. Hội đừơng của người Do Thái là nơi để thờ phượng, giáo dục và làm việc xã hội, dân sự liên quan đến chính quyền. Vì thế Giai-ru là một người lãnh đạo không những tôn giáo nhưng cả trong cộng đồng xã hội nơi ấy nữa. Giai-ru là một người sùng kính và có địa vị cao trong cộng đồng nhưng đã quì dưới chân Chúa Giê-su cho thấy ông rất kính trọng Ngài và tin cậy Ngài có thể chữa lành cho con gái mình. Ma-thi-ơ và Mác cũng ghi lại câu chuyện này, (Mat 9:18-26; Mác 5:21-43). Một số người cho rằng Ma-thi-ơ khác với Mác và Lu-ca vì Ma-thi-ơ ghi lại rằng Giai-rơ nói với Chúa Giê-su con gái ông đã chết còn Mác và Lu-ca cho hay con gái chưa chết, chỉ hấp hối. Vấn đề ở đây chỉ là cách trình bày biến cố khác nhau. Lu-ca và Mác trình bày theo thứ tự diễn biến, Ma-thi-ơ nói tóm lược một lần mà thôi. Người đàn bà bị xuất huyết: Bệnh này làm cho người đàn bà như có kinh nguyệt hằng ngày và như thế bị kể như ô uế theo luật tinh sạch (Lê-vi 15:25-31). Theo luật tinh sạch người này đụng đến ai, người đó sẽ bị ô uế và ai đụng đến người bệnh cũng bị ô uế; vì thế bà này là một nan đề không những vì bệnh tật nhưng cũng là một nan đề về xã hội, giao tế. Đây có thể là lý do làm cho bà này không dám xin Chúa Giê-su chữa bệnh một cách công khai nhưng chỉ kín đáo sờ vào gấu áo Ngài. Chúa Giê-su có biết ai sờ vào áo Ngài không? Cách Lu-ca trình bày cho thấy Chúa biết nhưng Ngài hỏi để đưa người đàn bà này đến chỗ công khai thú thật, xưng nhận đức tin và chứng tỏ bà được lành bệnh, tinh sạch. Chúa Giê-su đáp lời bà: “Đức tin con đã chữa lành con” cho thấy bà này đã hành động trong đức tin nên được chữa lành bệnh. Những người nhà của viên quản lý hội đường đến báo tin con gái ông ta đã chết nên khỏi làm phiền thầy nữa. Đôi với những người này Chúa Giê-su chỉ có quyền chữa bệnh mà thôi; họ không nghĩ rằng con người có quyền cứu sống người chết. Chúa Giê-su không trách những người nhà Giai-ru nhưng chỉ khuyến khích ông này: Đừng sợ và tin mà thôi. Tin ở đây nói về tin cậy quyền năng của Đức Chúa Trời hành động qua Chúa Giê-su và tình yêu thương của Ngài. Người nhà của cô gái đang khóc lóc chứng tỏ cô gái đã chết thật. Một số người cho rằng cô gái này có thể chỉ bị hôn mê bất tỉnh (coma) mà thôi, nhưng tim còn đập nếu chỉ bị coma và người ta chỉ cho khóc lóc khi người nhà đã được xác nhận là chết thật. Chúa Giê-su bảo: “Đứa bé không chết đâu, chỉ ngủ thôi.” Thành ngữ “ngủ’ để chỉ về chết cũng được dùng cho La-xa-rơ (Giăng 11:11); Gia-cốp trong Sáng Thế. Ngoài ra Lu-ca ghi chú rằng những người chứng kiến chế nhạo Chúa Giê-su vì họ biết rõ cô gái đã chết. Khi Chúa Giê-su gọi, em bé này sống lại. Lu-ca mô tả ba dấu hiệu của sự sống bình thường: Linh hồn trở lại với thể xác; em bé đứng dậy và Chúa bảo cho em bé ăn. Tại sao Chúa bảo cha mẹ em bé đừng nói cho ai biết việc này xảy ra? Lu-ca không nói rõ lý do. Tuy nhiên xét chung tình hình và mục đích của Chúa Giê-su, người ta có thể đưa ra một vài lý do sau: 1/ Chúa không muốn người ta chú ý và theo Ngài vì phép lạ. Phép lạ chỉ là dấu hiệu để chỉ rõ về Ngài là ai và mục đích cao cả hơn của Ngài. 2/ Chúa không muốn dân chúng chú trọng vào quyền năng siêu nhiên của Ngài và ép Ngài làm theo ý họ, tức là thi hành những mục đích chính trị (làm đấng cứu tinh dân tộc) mà đa số dân chúng và giới lãnh đạo của họ đang mong chờ. 3/ Chúa muốn những người tin và theo Ngài sẵn sàng tận hiến và hy sinh, chịu khổ như Ngài sẽ phải chịu chứ không phải theo Ngài vì phép lạ. II. Câu Hỏi Thảo Luận.
|