![]() Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.
Phụ Nữ và Đức Tin Lu-ca 7:36-8:3 I. Bối Cảnh và Lược Giải. Trong chương này Lu-ca cho chúng ta thấy cách Chúa Giê-su tiếp nhận người ta thuộc đủ mọi chủng tộc (7:1-10),giai cấp (7:11-17), tôn giáo (7:24-35) và cả kém đạo đức nữa. Vào thời đó người ta ngồi dưới sàn nhà hay nằm nghiêng để ăn chứ không ngồi trên ghế và ăn trên bàn như chúng ta ngày nay. Người đàn bà trụy lạc có thể ám chỉ một cô điếm hay ít ra cũng là người nổi tiếng kém đạo đức. Lọ bạch ngọc là bình thường để chứa dầu thơm. Nếu cô này là một người trụy lạc thì cô có thể dùng dầu thơm cho nghề nghiệp của mình và vì thế những người sùng đạo thời ấy sẽ cho là ô uế nên sẽ không để cho cô ta xức dầu cho mình. Vấn đề trở nên nghiêm trọng hơn nữa đối với Chúa Giê-su, một giáo sư tôn giáo được nhiều người cho là một tiên tri mới xuất hiện. Người chủ nhà thấy khó chịu và nghi ngờ Chúa Giê-su vì Ngài không có cùng một thái độ và quan điểm thần học như giới lãnh đạo và giáo sư tôn giáo thời bấy giờ. Đàn bà có chồng thường trùm đầu khi ra ngoài; người đàn bà để đầu tóc trần là người lẳng lơ, không đứng đắn. Khách vào nhà khá giả thường được đầy tớ rửa chân cho nhưng phong tục này không hẳn là điều bắt buộc. Người Pha-ri-si này mời Chúa dùng cơm nhưng chưa hoàn toàn kính trọng và chấp nhận Ngài như một tiên tri vì ông ta không chào đón Chúa bằng sự rửa chân, hôn Ngài và xức dầu cho Ngài dành cho khách quí để bày tỏ sự ngưỡng mộ ấy. Theo phong tục thời ấy những buổi tiệc tùng thường cũng mở cửa cho những người nghèo vào để hưởng những đồ thừa. Đồng tiền Đê-na-ri trị giá khoảng một ngày công. Năm trăm Đê-na-ri là số tiền khoảng hai năm lương, một số tiền tương đối lớn. Ngụ ngôn Chúa Giê-su kể để dạy người Pha-ri-si chủ nhà về tình thương của Chúa đối với tội nhân và sự đáp ứng của tội nhân đối với ân huệ của Chúa. Vào thời đó một người chỉ được thầy tế lễ tuyên bố tội được tha sau khi dâng tế lễ chuộc tội tại đền thờ. Cho nên Chúa Giê-su tuyên bố tha tội cho người đàn bà kia mà không phải dâng tế lễ gì cả là một điều bất thường. Trong câu chuyện này người đàn bà kia không hề nói một tiếng nào, Lu-ca chỉ mô tả hành động của bà, hành động khiêm nhường và ăn năn vì thế chính Chúa Giê-su xác nhận đức tin của bà. Câu chuyện này cũng cho thấy Đức Chúa Trời chuộng tấm lòng khiêm nhường và ăn năn hơn là thái độ tự tôn về tư cách công chính và kiêu ngạo. Thái độ kiêu ngạo, khinh thị và xa lánh tội nhân cũng được đối chiếu với thái độ tiếp nhận, nhân từ và thương xót của Chúa Giê-su đối với tội nhân. Khi tuyên bố tha tội Chúa Giê-su cũng xác nhận thẩm quyền của Đức Chúa Con trên đất, và đây không phải là lần đầu Chúa tuyên bố tha tội. (Lu-ca 5: 20,24). Lu-ca ghi lại ý tưởng của những người khách tự hỏi về Chúa Giê-su và hành động lẫn lời dạy của Chúa trả lời cho sự thắc mắc đó. Người đàn bà kia chỉ có hành động nhưng Chúa thấy đức tin đã thúc đẩy bà hành động yêu mến Chúa, biết ơn Chúa và tậïn hiến phục vụ Chúa, vì thế Ngài xác nhận với bà rằng bà đã được tha thứ và cứu rỗi. Ba câu đầu của chương tám cho thấy những đáp ứng khác của một số phụ nữ được cứu rỗi. Những câu này cũng tóm lược chức vụ của Chúa Cứu Thế: Truyền giảng Phúc Âm khắp mọi nơi. Hai nhóm người theo Chúa truyền giàng Tin Mừng; 12 Sứ Đồ đi theo học hỏi và phụ tá Chúa truyền giàng; các phụ nữ đã tin Chúa đi theo để phục vụ đoàn truyền giáo và dùng tài sản mình tài trợ Phái đoàn. Lu-ca cho thấy các bà đáp ứng lại với ân sủng tha thứ của Chúa bằng cả hành động lẫn tài chánh. II. Câu Hỏi Thảo Luận:
|