![]() Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.
Đức Tin của Viên Đội Trưởng Lu-ca 7:1-10 I. Bối Cảnh và Lược Giải. Sau những lời dạy dỗ của Chúa Lu-ca ghi lại câu chuyện của người đội trưởng, một sĩ quan La Mã đóng tại vùng đó. Quân đội La Mã có một lữ đoàn đóng ở Sy-ri, một số khác đóng ở hải cảng Sê-sa-rê và một số quân nhân đã giải ngũ có thể sống ở rải rác trong các miền Pha-lê-tin. Đội trưởng là người sĩ quan chỉ huy 100 quân. Ca-pha-na-um là một thị trấn bên hồ Ga-li-lê và là một trạm thu thuế vì thế cũng có một ít lính tại đó. Quân nhân La Mã thường độc thân nhưng nhiều người có vợ địa phương và cấp chỉ huy cũng làm ngơ. Cấp sĩ quan La Mã thường có các tôi tớ và lâu ngày trở nên thân thiết như gia đình. Viên đội trưởng là người kính sợ Đức Chúa Trời và đã bỏ tiền xây cất hội đường, tức là một hành động hy sinh lớn đối với cộng đồng. Viên đội trưởng có thể kính sợ Chúa nhưng chưa hoàn toàn hay chính thức theo Do Thái giáo vì thế ông biết rằng người Do Thái sùng đạo sẽ không vào nhà một người ngoại đạo vì sợ lây ô uế (Vì thần tượng trong nhà hay đồ ăn đã cúng tế các thần). Vì thế ông nhờ những người bạn nói với Chúa rằng: “Tôi không xứng đáng để rước thầy vào nhà.” Những trưởng lão Do Thái có thể coi vị đội trưởng như một người tòng đạo rồi vì hành động xây hội đường của ông nên họ xin Chúa Giê-su đến nhà chữa bệnh cho đầy tớ của ông ấy. Quân đội La Mã là một quân đội rất kỷ luật và tôn trọng thẩm quyền vì thế vị đội trưởng cũng tin tưởng vào thẩm quyền siêu nhiên của Chúa Giê-su. Lu-ca ghi lại biến cố này để cho thấy người ngoại quốc cũng có đức tin lớn nơi Đức Chúa Trời và Chúa Cứu Thế khi họ có dịp tiện gặp gỡ. Chúa Giê-su khen ngợi đức tin của viên đội trưởng và chữa lành bệnh cho đầy tớ của ông cho thấy người ngoại quốc cũng có đức tin như người Do Thái; Đức Chúa Trời cũng đẹp lòng và chấp nhận người ngoại quốc khi họ có đức tin nơi Ngài và Chúa Giê-su không phân biệt chủng tộc; Ngài đến để cứu rỗi tất cả mọi người. Vào thời đó nhiều tiên tri, nhiều thầy phù thủy, ma thuật cũng làm phép chữa bệnh. Nhưng hầu hết đều phải dùng một vật gì hay cầu khẩn thần linh, cúng tế lễ vật; người thầy thuốc phải xức dầu hay làm phép, xoa, sờ vào bệnh nhân v.v. để chữa bệnh. Lu-ca ghi lại câu chuyện này để cho thấy sự khác biệt của Chúa Cứu Thế Giê-su; Ngài chỉ phán một lời từ xa, người bệnh cũng được lành. Vì tính cách đặc biệt của phép lạ này và sự khác biệt giữa Chúa Giê-su và những thầy thuốc hay ma thuật thời cổ; một số học giả theo khuynh hướng tự do vì không tin vào quyền năng siêu nhiên nên cho rằng đây là một chuyện huyền thoại mà Lu-ca hay hội thánh đầu tiên thêm vào để dạy dỗ. Nhưng sự giải thích này phát xuất từ vũ trụ quan không chấp nhận vấn đề siêu nhiên và chỉ tin vào khoa học thực nghiệm của họ. Nếu Lu-ca đã ghi chép những phép lạ khác của Chúa Giê-su thì phép lạ này là một trong những điều Chúa đã làm và nó đã thật sự xảy ra dù có hơi khác về cách làm mà thôi. II. Câu Hỏi Thảo Luận.
|