![]() Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.
Phép Lạ Bày Tỏ Thẩm Quyền Tha Tội Lu-ca 5:12-26 I. Bối Cảnh và Lược Giải. A. Lu-ca 5:12-16 Bệnh phung: Một loại bệnh ngoài da khác với bệnh cùi (Hansen’s disease). Lê-vi 13-14 mô tả thủ tục chẩn đoán bệnh và tuyên bố sạch bệnh. Kinh Thánh Cựu Ước đề cập đến bệnh này trong tình trạng ô uế và tinh sạch trên phương diện lễ nghi tôn giáo hơn là vệ sinh hay bệnh lý. Một người khi được sạch bệnh phải dâng tế lễ cho Chúa trước mặt thầy tế lễ để chứng tỏ mình tinh sạch và được trở lại sinh hoạt trong cộng đồng. Người bị phung phải bị biệt lập ra khỏi cộng đồng cho đến khi tinh sạch. Người tinh sạch tránh tiếp xúc với người phung vì sợ bị lây ô uế và sờ người phung là một điều khủng khiếp và cấm kỵ. Học giả Mashall cho biết bệnh phung rất khó chữa lành; những mục sư Do Thái (rabbi) thời cổ cho rằng chữa lành bệnh phung cũng giống như cứu người chết sống lại. Lu-ca ghi lại những điều này để cho thấy Chúa Giê-su không những có thẩm quyền chữa bệnh nhưng Ngài cũng đầy tình thương, sẵn sàng đưa tay sờ người phung, là điều mọi người ghê sợ, để chữa lành họ. Lời yêu cầu của người phung nhấn mạnh đến ý muốn của Chúa Giê-su, chứ không nói đến khả năng có thể chữa lành bệnh, có lẽ người bệnh đã nghe về khả năng chữa bệnh của Ngài. Chúa dặn người được chữa lành hãy im lặng đi trình diện thầy tế lễ theo như Kinh Luật đòi hỏi, dâng tế lễ thanh tẩy và chứng tỏ cho họ biết anh đã được lành. Trong giai đoạn bắt đầu này Chúa Giê-su không muốn lôi cuốn sự ngưỡng mộ của đám đông dân chúng vì như thế sẽ đem đến sự ganh tị, chống đối của giới lãnh đạo Do Thái. Lu-ca không ghi, nhưng Mác ghi rõ (1:45) vì người này loan truyền tin tức về việc anh được chữa lành, nhiều người đến với Chúa Giê-su nên Ngài phải dạy dỗ họ ngoài đồng hoang và không thể vào thành phố cách công khai. Lu-ca cũng cho chúng ta thấy Chúa Giê-su coi vấn đề cầu nguyện là một phần quan trọng trong hoạt động của Ngài. Chúa để thì giờ cầu nguyện cùng Đức Chúa Cha trong khi hết sức bận rộn chứ không lợi dụng dịp tiện xây dựng thêm cho tiếng tăm của mình. B. Lu-ca 5:17-26 Người Pha-ri-si: Tên này có thể đến từ chữ ‘phân rẽ’ hay biệt phái. Đây là một nhóm người cố giữ theo một số truyền thống cổ của tổ tiên Do Thái về cách sống theo các qui luật và nghi lễ của Ngũ Kinh mà họ cho rằng đa số người Do Thái ở thế kỷ thứ nhất trước và sau CN không còn gìn giữ. Trong bốn sách Phúc âm, những người Pha-ri-si thường được mô tả như những người chống đối Chúa Giê-su. Tác giả các sách Phúc Aâm cho thấy họ bại hoại về đời sống tâm linh, đạo đức giả về tư cách và họ là những người lãnh đạo tôn giáo dẫn dân Do Thái đi vào chỗ hủy hoại. Giáo sư Kinh Luật: Lúc đầu giáo sư Kinh Luật là những người ghi chép các luật lệ của triều đình (2Vua 12:10) sau lập thành phường và thừa kế các thầy tế lễ và người Lê-vi trong việc Bài Giải Đáp và dạy dỗ Kinh Luật. Trong bốn sách Phúc âm các giáo sư Kinh Luật thường đi với các thầy tế lễ và người Pha-ri-si. Họ cũng chống đối Chúa Giê-su và tham gia đắc lực trong cuộc xử án Ngài. Con Người: Lu-ca dùng danh hiệu này của Chúa Giê-su 25 lần. Hầu hết các học giả đồng ý rằng danh hiệu Con Người trích từ tiên tri Đa-ni-ên 7:13-14. Con Người trong Đa-ni-ên đến trên đám mây với uy quyền của Đấng Thái Cổ. Ở đây Con Người làm cho người bại liệt đi được và có thẩm quyền tha tội, một uy quyền đặc biệt của Đức Chúa Trời. Danh tiếng của Chúa Giê-su đã lan rộng từ nam chí bắc vì những người Pha-ri-si và giáo sư Kinh Luật khắp nơi đến để xem và nghe Ngài dạy. Lu-ca đề cập đến những người lãnh đạo tôn giáo này và ghi lại phản ứng của họ về những lời dạy dỗ và hành động của Chúa Giê-su; ông cũng đối chiếu với phản ứng của dân chúng, đám đông đối với Chúa Giê-su. Nhà ở Do Thái thời bấy giờ thường có tầng gác phía trên; thang lên tầng gác ở bên ngoài. Mái thường là mặt phẳng; lót một lớp sậy trét lớp đất sét dày bên trên. Một số người cho rằng Lu-ca dùng từ ‘ngói’ là sai vì nhà Do Thái thời ấy không lợp bằng ngói. Tuy nhiên từ ‘ngói’ mà Lu-ca dùng cũng có nghĩa là miếng đất sét và như thế thì không có gì sai. Ngoài ra một số người cho rằng vì Lu-ca viết cho người ngoại quốc nên ông dùng từ ngữ quen thuộc với họ tức là ‘ngói’ lợp mái nhà, chứ không phải là ông không biết và dùng sai từ ngữ. Lu-ca ghi lại câu chuyện này để cho thấy hoạt động của Chúa Giê-su không phải chỉ là dạy dỗ Lời Chúa, chữa bệnh mà còn đi xa hơn thế nữa, đi vào lãnh vực tâm linh. Chúa Giê-su tuyên bố có quyền tha thứ tội lỗi. Các giáo sư Kinh Luật và người Pha-ri-si cho rằng chỉ có Đức Chúa Trời mới có quyền tha tội. Như thế Chúa Giê-su đã phạm thượng. Theo Cựu Ước tội phạm thượng sẽ bị xử tử. (Lê-vi 24:10-16) Chúa Giê-su ‘biết sự suy luận trong tâm trí họ’ chỉ về khả năng biết được tư tưởng của con người. Một số người cho rằng đây chỉ là một sự nhận xét bén nhạy mà thôi chứ không phải sự hiểu biết siêu nhiên. Mặc dù ngôn ngữ ở đây không xác nhận sự hiểu biết này là siêu nhiên nhưng Lu-ca ám chỉ sự suy luận trong tâm trí chứ không phải họ nói ra. Nếu chúng ta so sánh với những trường hợp khác trong bốn sách Phúc Aâm như Giăng 2:23-25 thì sự hiểu biết ở đây là một sự hiểu biết siêu nhiên của Con Đức Chúa Trời. Chúa Giê-su hỏi: ‘Tội lỗi con đã được tha’ hay ‘Hãy đứng dậy mà đi’ điều nào dễ hơn? Tuyên bố tha tội là một điều khó vì chỉ có Đức Chúa Trời mới có quyền tha tội, nhưng điều này dễ nói vì không có gì để chứng minh là sự tha tội đã xảy ra hay không, hay không thể chứng minh rằng lời tuyên bố trên đúng hay sai. Chữa bệnh là một điều tương đối dễ hơn vì con người có thể làm được, nhưng điều khó là phải chứng minh rằng người kia lành bệnh. Vấn đề ở đây là lời Chúa Giê-su tuyên bố có thẩm quyền thật không hay chỉ là lời nói suông. Chúa Giê-su cũng liên kết sự chữa bệnh với sứ điệp thiêng liêng và thẩm quyền tâm linh của Ngài. Một vấn đề khác cũng được đặt ra: Bệnh tật có phải là hậu quả của tội lỗi cá nhân không? Hay nói một cách khác vì người này phạm tội gì đó nên bị bại liệt. Ở đây ngôn ngữ không thể xác định rõ là tội cá nhân hay tội lỗi nói chung. Trong Giăng 5:1-14 Chúa dạy người kia đừng phạm tội nữa để khỏi bị bệnh tệ hại hơn. nhưng trong Giăng 9:2-3 Chúa Giê-su cho thấy bệnh tật là hậu quả của tội nói chung trên thế giới này. Vì thế chúng ta không thể và không nên kết luận vội vã rằng một người mắc bệnh là vì người đó phạm tội gì đó. Tuy nhiên tội lỗi sẽ đem đến nhiều hậu quả tai hại và bệnh tật có thể là một trong những hậu quả đó. (Gia-cơ 5:15) II. Câu Hỏi Thảo Luận
|