![]() Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.
Chúa Giê-su Nhận Lễ Báp-tem Lu-ca 3:21-22 I. Bối Cảnh và Lược Giải. Chúa Giê-su nhận lễ báp-tem cũng được chép trong Phúc Aâm Ma-thi-ơ và Mác; Giăng đề cập đến biến cố này khi Giăng Báp-tít xác nhận rằng ông thấy Đức Thánh Linh giáng xuống trên Chúa Giê-su (Giăng 1:29-34). “Khi cả dân chúng đều chịu phép báp-tem, Đức Giê-su cũng chịu phép báp-tem.” Ma-thi-ơ và Mác cho thấy thêm chi tiết: Chúa Giê-su từ Na-xa-rét, vùng Ga-li-lê tức là miền bắc, xuống vùng Giu-đê, tức là miền nam và gần thủ đô Giê-ru-sa-lem để chịu lễ báp-tem. Điều này cho thấy đây là thời gian Chúa Giê-su bắt đầu chức vụ công khai. Lu-ca ghi “tất cả dân chúng” để nói lên lý do tại sao Chúa Giê-su lại yêu cầu Giăng Báp-tít làm phép báp-tem cho mình. Một vấn đề được đặt ra là tại sao Chúa Giê-su nhận phép báp-ten ăn năn của Giăng; Ngài có cần ăn năn không? Và Giăng Báp-tít có thánh khiết hơn và có thẩm quyền hơn Chúa Giê-su không? Kinh Thánh Tân Ước dạy rõ Chúa Giê-su là Đấng vô tội, hoàn toàn thánh khiết và công chính (Giăng 8:46; 2 Cô 5:21; Hê 4:25; 1Phê 2:22). Ma-thi-ơ ghi rõ phản ứng của Giăng Báp-tít khi Chúa Giê-su đến nhận lễ báp-tem; Giăng báp-tít từ chối làm phép báp-tem cho Chúa và nói “Chính tôi mới cần Ngài làm phép báp-tem, thế sao Ngài lại đến với tôi.” Mat 3:14 Chúa Giê-su bảo Giăng: “Bây giờ hãy cứ làm đi, để chúng ta làm trọn mọi qui lệ công chính, vì như thế là hợp lẽ.” (c.15) Chúa Giê-su nhận lễ báp-tem của Giăng Báp-tít có thể là vì ba lý do: 1. Ngài công nhận chức vụ và sứ điệp của Giăng Báp-tít là từ Đức Chúa Trời. (Lu 20:4) 2. Chúa Giê-su đồng hóa với loài người và công nhận tình trạng cần ăn năn của loài người mà Giăng Báp-tít đang công bố. 3. Qua lễ báp-tem và sự kiện Chúa Thánh Linh giáng xuống trên Ngài để chứng tỏ rằng Ngài là Đấng sẽ đến để cất tội lỗi thế gian đi. (Giăng 1: 29-34) Lu-ca ghi nhận Chúa Giê-su cầu nguyện khi bầu trời mở ra và Đức Thánh Linh ngự xuống trên Ngài. Lu-ca cho thấy Chúa Giê-su cầu nguyện trong nhiều trường hợp quan trọng như lễ báp-tem, trước khi Ngài chọn 12 sứ đồ (6:12), Phê-rơ tuyên xưng Ngài là Con Đức Chúa Trời (9:18), Chua hóa hình trên núi (9:29), Ngài dạy cách cầu nguyện (11:1) và Ngài cầu nguyện trước khi thọ hình (22:41). Chúa Giê-su cầu nguyện cùng Đức Chúa Cha khi Ngài bắt đầu chức vụ thiêng liêng trọng đại. Ngài có sự tương giao mật thiết với Đức Chúa Cha, hoàn toàn tận hiến theo ý chỉ của Đức Chúa Cha và nhận năng lực từ Chúa Thánh Linh để thi hành chức vụ tại thế. “Bầu trời mở ra”: Mác ghi rõ: “ Đức Giê-su thấy các tầng trời mở ra.” Đây là một khải tượng nói lên việc Đức Chúa Trời mở cửa thiên đàng để đi vào trần thế, đến với loài người dưới thế gian. “Đức Thánh Linh trong hình thể giống như chim bồ câu ngự xuống trên Ngài.” Ma-thi-ơ và Mác ghi rõ Chúa Giê-su thấy Đức Thánh Linh như chim bồ câu. Giăng Báp-tít cũng tuyên bố thấy Đức Thánh Linh giáng xuống như chim bồ câu. (Giăng 1:32) Một vài tà giáo thời hội thánh đầu tiên và ngay trong thời đại này cho rằng Chúa Giê-su chỉ là một người bình thường và người ấy trở thành Chúa Cứu Thế (Đấng Christ) khi Đức Thánh Linh hay Đấng Christ ngự vào người khi chịu lễ báp-tem. Điều này hoàn toàn sai lầm vì Chúa Giê-su được hoài thai bời Đức Thánh Linh (Mat 1:20; Lu 1:35) Chúa Giê-su tuyên bố rằng Ngài hằng hữu (Giăng 8:58). Giăng cho chúng ta thấy Chúa Giê-su là Ngôi Lời, hiện hữu từ vĩnh hằng (Giăng 1;1-5). Đức Thánh Linh biểu hiện như chim bồ câu là một biểu tượng xác nhận Chúa Giê-su chính là Con Đức Chúa Trời (Giăng 1:34) cũng như xác nhận chức vụ của Chúa Cứu Thế. Đức Chúa Trời xác nhận: “Con là Con yêu dấu của Ta, đẹp lòng Ta hoàn toàn.” Đây là lời xác nhận Chúa Giê-su chính là Con Đức Chúa Trời, Đấng Mê-si-a của người Do Thái hay là Chúa Cứu Thế của nhân loại. Cho đến giờ phút này Đức Giê-su hoàn toàn sống theo ý chỉ và chương trình của Đức Chúa Cha. Ngài bắt đầu thi hành chương trình cứu rỗi của Đức Chúa Cha. Đời sống của Ngài được tận hiến để thi hành chương trình cứu rỗi của Đức Chúa Trời và vì thế mà Đức Chúa Cha hoàn toàn đẹp lòng. Nhiều học giả cho rằng lời nói từ Trời là lời trong Thánh Thi 2:7 và I-sa 42:1 nói về vị Vua và Tôi Tớ của Đức Chúa Trời; nói về vai trò Vua Mê-si-a và Đầy Tớ thống khổ của Chúa. Đây là hai phương diện của chức vụ của Chúa Giê-su mà nhiều người Do Thái thời bấy giờ không thể nào hiểu thấu. Chúa Giê-su là Vua, Ngài thuộc dòng dõi vua Đa-vít, nhưng là Vua tâm linh, vua của những người tin mà thôi, không phải vua chính trị như một số người Do Thái lúc bấy giờ mong đợi. Chúa Giê-su cũng là Đầy Tớ chịu thống khổ và chết như tiên tri I-sa đã mô tả (I-sa 53). Một điểm khác khá quan trọng cũng được bày tỏ qua việc Chúa Giê-su nhận lễ báp-tem. Trong biến cố quan trọng này các tác giả Phúc Aâm cho thấy cả Ba Ngôi Đức Chúa Trời cùng hành động trong chương trình cứu rỗi loài người. II. Câu Hỏi Thảo Luận:
|