Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.

Bài 27

Hy Vọng Phục Sinh của Tín Hữu
1Cor 15:12-34

I. Bối Cảnh và Lược Giải.
Một số tín hữu tại Cô-rinh-tô dù tin Phúc Âm của Chúa Giê-su nhưng tin không đầy đủ và chính xác nên họ nghĩ rằng con người chết là hết và không có sự sống lại vào thời tận thế. Phao-lô cho thấy đó là một loại đức tin sai lầm và nếu họ cứ duy trì đức tin vô ích ấy, họ sẽ không được cứu rỗi. Ngoài ra sự sống lại của Chúa Giê-su không những là nền tảng của sự cứu rỗi nhưng cũng là trái đầu mùa cho  sự sống lại hay phục sinh của tín hữu trong ngày phán xét.

Phao-lô dùng chính tiền đề của những người chủ trương người chết không thể sống lại để lý luận.
Nếu những điều họ tin là đúng, tức là người chết sẽ không sống lại thì Chúa Giê-su không thể sống lại. Nhưng sự thật lịch sử mà ba nguồn nhân chứng đã xác nhận (c. 1-11) rằng Chúa Giê-su, một người như loài người chúng ta, đã chết và sống lại. Như thế tiền đề cho rằng loài người không thể phục sinh là không đúng. Và những người tin tưởng vào điều đó là đức tin sai lầm và vô ích; đức tin đó sẽ không cứu rỗi được ai.

Nếu Chúa Giê-su đã không sống lại thì tất cả nhân loại sẽ phải sống trong tội lỗi của mình; điều thứ hai là mọi người vẫn phải bị sự chết chế ngự. Nhưng vì Chúa Giê-su đã chết và sống lại nên
niềm tin vào sự phục sinh của Chúa Giê-su và của tín hữu là sự tha thứ tội lỗi trong đơì sống hiện tại và niềm hy vọng vinh quang, vĩnh cửu của chúng ta. Phao-lô cho rằng nếu đức tin của chúng ta chỉ cho cuộc đơì ngắn ngủi, tạm bợ này thôi thì chúng ta cũng lâm vào tình trạng khốn nạn, đáng thuơng như bao nhiêu người không có hy vọng vĩnh cửu của thế gian này.

Một số học giả cũng như giáo phái Tin Lành theo khuynh hướng tự do cấp tiến vì muốn đạo Chúa hợp với thơì đại khoa học thực nghiệm ngày nay nên cũng cho rằng Chúa Giê-su không sống lại thực sự, nhưng chỉ phục sinh trong đức tin của tín hữu. Nhưng cũng như các tín hữu thơì Cô-rinh-tô, nếu một người không tin vào sự sống lại bằng thân thể thực của Chúa Giê-su thì đức tin sai lầm ấy cũng sẽ vô ích và đạo mà họ theo không phải là Đạo chính thống của Chúa Giê-su.

Niềm tin và bằng chứng phục sinh của Chúa Giê-su cũng chứng minh rằng thuyết đầu thai luân hồi của một vài tôn giáo Á Châu là không đúng với sự thật lịch sử. Đạo của Chúa Cứu Thế căn cứ trên sự thật lịch sử, có bằng chứng xác đáng, cụ thể và hoàn toàn đáng tin cậy. Vì thế hy vọng phục sinh và đời sống vĩnh cửu của tín hữu cũng là hy vọng xác đáng và hoàn toàn đáng tin cậy.
Một thực tại khác trên thế giới mà mọi người trên thế gian đều phải khuất phục, sự chết. Chúa Cứu Thế sau khi trả án phạt đền tội cho nhân loại đã sống lại; Ngài đã chiến thắng kẻ thù tối hậu của nhân loại là sự chết và ban nguồn hy vọng chiến thắng đó cho tất cả những ai ở trong Chúa.

Sự phục sinh và lời hứa ban sự sống lại cho tất cả con dân Ngài trong ngày Ngài tái lâm là một bằng chứng khác nữa để chứng tỏ rằng Đức Chúa Trời thật sự là Đấng Chủ Tể, cai trị cả vũ trụ này.
Phao-lô dùng một lý luận hơi khó hiểu “người chịu phép báp-tem cho kẻ chết thì sao?” Kinh Thánh Tân Ước không bao giờ đề cập đến vấn đề này. Vào thế kỷ thứ hai một số người thi hành báp tem thay cho người chết, nhưng điều này bị coi là tà giáo.

Ngày nay người Mormon tại Hoa Kỳ cũng thực hành điều này; nhưng đây là một tà giáo. Phao-lô nêu lên điều này có lẽ để chứng tỏ rằng người ta vẫn tin vào đời sống sau cái chết. Như thế tin vào sự phục sinh của tín hữu vào ngày Chúa tái lâm là một điều hợp lý và tự nhiên.

Phao-lô cũng nêu lên lý do ông và nhiều tín hữu khác sẵn sàng chịu khổ, ngay cả chịu chết nữa vì tương lai phục sinh vinh hiển với Chúa. Đây là niềm tin chắc chắn của tín hữu, nếu không chúng ta nên sống cho đời này mà thôi như bao nhiêu người ngoại đạo khác không có hy vọng phục sinh.

Những người không tin vào sự phục sinh của Chúa Giê-su và của tín hữu sau này là những người không hiểu biết Đức Chúa Trời đúng và đang phạm tội vô tín.
Ngày nay đa số những giáo hội Tin Lành theo khuynh hướng thần học tự do cấp tiến đều phủ nhận sự phục sinh bằng thân thể của Chúa Giê-su. Người ta dùng nhiều từ ngữ hoa mỹ khác như siêu việt, tin trong tinh thần,  để tránh nói đến sự phục sinh thật sự bằng xương bằng thịt của Chúa Giê-su.

Nhưng Phao-lô cho thấy đây là một niềm tin thiếu xót, không đầy đủ và đúng đắn về Đức Chúa Trời.

II. Câu Hỏi Thảo Luận.

  1. Tại sao những người không tin vào sự sống lại của con người vào ngày phán xét nói chung là sai lầm?
  2. Tại sao bạn tin rằng mình sẽ được sống lại và vào nước vinh hiển với Chúa Giê-su?
  3. Chúng ta có bằng chứng xác thực nào để phủ nhận thuyết đầu thai luân hồi của một số tôn giáo khác tại Á Châu?
  4. Nếu Chúa Giê-su không sống lại, đời sống của nhân loại sẽ như thế nào về phương diện tội lỗi?
  5. Tại sao tín hữu của Chúa Cứu Thế phục sinh không chỉ sống cho đơì sống hiện tại mà cho cả tương lai vĩnh cửu nữa?
  6. Tại sao Phao-lô và một số môn đệ của Chúa có thể chịu khổ và ngay cả chịu chết nữa vì danh Chúa?
  7. Người không tin vào sự phục sinh của Chúa Giê-su và của tín hữu vào ngày Chúa quang lâm phạm vào điều gì?


Giải Nghĩa Kinh Thánh
Sách I Cô-rinh-tô

Chọn Bài

01   02   03 
04   05   06 

07   08   09 
10   11   12 

13   14   15 
16   17   18 

19   20   21 
22   23   24 

25   26   27 
28   29   30 

Bài Giải Đáp