Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.

Bài 19

Cảnh Cáo về thần tượng
1Côr 10:1-33


I.Bối Cảnh và Lược Giải
Trong đoạn này Phao-lô dùng những kinh nghiệm của người Do Thái trong thời Môi-se để cảnh cáo tín hữu tại Cô-rinh-tô. Phao-lô trở lại vấn đề đi dự các lễ hội tại các đền thờ tà thần, ăn đồ cúng thần tượng và giải thích rõ hơn sự quan trọng trong mối liên hệ thuộc linh giữa tín hữu với Chúa của mình.

Cảnh cáo về việc dự các lễ hội và ăn tiệc cúng trong các đền thờ tà thần.
Phao-lô nhắc lại bài học lịch sử của dân Chúa thời Môi-se. Tất cả đều được nhiều đặc ân, được giải cứu ra khỏi Ai-cập, được ở dưới sự che chở và hướng dẫn của Chúa, được đi ngang qua Biển Đỏ như đi trên đất khô, nhưng tất cả đã chết bỏ xác trong sa mạc ngoại trừ Ca-lép và Giô-suê được vào quê hương tại vùng Đất Hứa. Những người này đã không thành công, không đạt đến đích mà Chúa đã hứa cho họ, vào trong quê hương mới, vì họ đã không vâng lời và bội tín.

Phao-lô đã coi những biến cố và hành động của người Do Thái thời xưa như là những biểu tượng phản ảnh các nghi lễ Cơ Đốc giáo. Đi dưới đám mây và trong biển là biểu tượng của lễ báp-tem. Ăn ma-na và uống nước từ vầng đá trong sa mạc là dự tiệc thánh và vầng đá chính là ChúaCứu Thế.  Người Do Thái thời xưa đã thiết lập mối quan hệ thiêng liêng với Môi-se, một tiên tri của Chúa, tức là lập mối quan hệ với CHÚA; tín hữu ngày nay có mối quan hệ thiêng liêng với Chúa Giê-su, Con Một Đức Chúa Trời nhờ đức tin, nên có mối quan hệ với Đức Chúa Trời.

Những hành động ác người Do Thái thời xưa đã phạm bao gồm hành động thờ thần tượng, dự tiệc cúng các thần và tham gia những hành động tình dục trong các lễ hội  tại các đền đó. Dân chúng thơì cổ cũng than phiền Môi-se (Dân Số 21:4-7) và thách thức  Chúa làm phép lạ để cung cấo thịt cho họ ăn trong sa mạc. Dù hình thức có khác nhau nhưng các tội lại giống nhau đối với người Do Thái thời xưa hay tín hữu Cô-rinh-tô thời đại cuối cùng này.

Phao-lô trước đây đã đồng ý với người Cô-rinh-tô rằng hình tượng chỉ là vật vô tri  vô giác, nhưng trong thực tại ma quỷ (tức là những thiên sứ phản loạn với Chúa và theo Sa-tan; chứ không phải những linh hồn người chết) đã mạo nhận làm các thần kia cho nên lý do sâu xa hơn để cho tín hữu Cô-rinh-tô không nên thờ thần tượng lẫn tham dự, ăn uống những đồ đã dâng cúng cho các thần  tượng kia là vì Sa-tan hay ma quỷ đứng sau các hình tượng kia và những đồ đã dâng cúng thuộc về chúng nó. Như thế dù không thờ phượng các thần tượng tại các đền đài nhưng hiện diện trong các lễ hội, ăn uống những đồ cúng tế để kỷ niệm hay thờ phượng chúng là tham gia vào mối tương giao với các tà thần. Tín hữu của Chúa Giê-su nhờ đức tin nơi Ngài nên có mối tương giao thánh với Chúa. Nay tín hữu của Chúa lại tham dự những lễ hội để kỷ niệm, tôn thờ tà thần, ăn uống đồ đã dâng cúng cho các tà thần tức là chấp nhận mối tương giao với ma quỷ (mạo nhận làm các thần thánh). Như thế tín hữu của Chúa đã không vâng lời Chúa và bội giao ước thánh với Chúa vì chúng ta chỉ thờ phượng một mình Đức Chúa Trời và mối tương giao thiêng liêng của con dân Chúa với Ngài là mối tương giao thánh và hoàn toàn chung thủy, không thể chia sẻ cho một thần linh nào khác. Đức Chúa Trời của chúng ta là Đức Chúa Trời kỵ tà.

Cảnh cáo về kiêu ngạo thuộc linh.
Những tín hữu Cô-rinh-tô phê bình, chỉ trích Phao-lô vì cho rằng mình đã hiểu biết đầy đủ và vững mạnh. Nhưng Phao-lô cho thấy họ chỉ hiểu một phần,  chưa hiểu biết hết mọi khía cạnh trong vấn đề thờ thần tượng, ăn đồ cúng và tham gia các lễ hội của các thần ngoại đạo. Lời cảnh cáo tín hữu Cô-rinh-tô đã trở thành lời cảnh cáo cho tất cả tín hữu trong mọi thời đại: “Ai tưởng mình đứng vững, hãy cẩn thận kẻo ngã.”

Lời cảnh cáo này nói lên một vài điều quan trọng tín hữu cần phải biết:
1/ Con dân Chúa phải kiên trì học hỏi không ngừng. Không học hỏi hay thiếu hiểu biết và tự mãn về thuộc linh đều là cạm bẫy gây cho tín hữu bị sa ngã.
2/ Con dân Chúa cần luôn luôn cảnh tỉnh trước những cám dỗ, cạm bẫy của xác thịt (dục vọng ích kỷ, kiêu ngạo..), của thế gian (tiếng khen, hợp thời, lợi cho việc giao tế xã hội …) và của ma quỷ( những vấn đề tâm linh, thờ tự…).
3/ Cảnh tỉnh là thái độ, trách nhiệm của tín hữu.
Đức Chúa Trời đã dùng các tôi tớ Ngài để dạy dỗ, hướng dẫn, nhắc nhở nhưng cảnh tỉnh là thái độ tín hữu phải tự chọn lựa và chịu trách nhiệm cho bản thân.
4/ Chúa luôn luôn có thừa năng lực để giúp con dân Ngài chịu đựng mọi cám dỗ; Ngài cũng sẵn sàng mở lối thoát cho con dân Chúa vượt qua mọi cám dỗ.
Tín hữu của Chúa bị ngã là vì không chịu học hỏi; vì tự cao, tự mãn; vì không cảnh tỉnh và vì không nhờ Chúa  ban cho thêm năng lực và hướng dẫn mình.
5/ Bối cảnh và lịch sử hội thánh Cô-rinh-tô cho thấy con dân Chúa luôn luôn có thêm một ân huệ nữa: Cơ hội ăn năn, phục hồi, dù đã bị cám dỗ đánh ngã hay bị phạm tội.
Cảm tạ ơn Chúa, tín hữu hội thánh Cô-rinh-tô đã nghe lời dạy dỗ, khuyên bảo của Phao-lô cho nên lịch sử cho thấy họ đã ăn năn, thay đổi thái độ, nhờ cậy Chúa đứng vững, phát triển trên toàn thể nước Hy Lạp và tồn tại cho đến ngày nay.

Mục đích sống của tín hữu
Đức Chúa Trời sáng tạo nên loài người với mục đích cao quý. Để thực thi mục đích tối cao kia Chúa cũng ban cho con người nhiều quyền lợi và đặc ân. Quyền lợi lớn lao và cao quý nhất của con người là quyền tự do; con người có cả quyền tự do chống lại Đấng Tạo Hóa nữa. Nhưng khi thủy tổ của loài người là A-đam sa ngã, phạm tội, loài người đánh mất quyền tự do đó và trở nên nô lệ cho tội lỗi và Sa-tan. (Giăng 8:34) Tín hữu là người được Chúa Giê-su mua chuộc khỏi vòng nô lệ của tội lỗi và được tự do trong Chúa Cứu Thế. (Giăng 8:32)

Tín hữu của Chúa Giê-su được tự do nhưng cũng có trách nhiệm trước mặt Chúa; ngoài ra người tín hữu cũng có các mục đích mới để sống. Người tín hữu trưởng thành luôn luôn hành xử trong sự tự do nhưng với trách nhiệm và theo những mục đích tốt đẹp, cao quý mà Chúa đã đặt ra cho chúng ta.
Phao-lô cho tín hữu thấy:
1/ Tín hữu có tự do để làm mọi sự.
* Tín hữu hiểu biết và trưởng thành chỉ sử dụng quyền tự do để làm điều hữu ích; không làm điều vô ích và phí phạm.
* Tín hữu hiểu biết và trưởng thành chỉ sử dụng quyền tự do để xây dựng; không phải để phá hoại, gây thương tổn cho người khác.
* Tín hữu hiểu biết và trưởng thành chỉ sử dụng quyền tự do để làm lợi cho mình lẫn người khác; không phải chỉ lợi cho mình mà thôi.
2/ Tín hữu được tự do ăn tất cả thực phẩm Chúa ban cho trên qủa đất. (c. 26)
3/ Tín hữu có trách nhiệm sống công chính, thánh thiện và đẹp lòng Chúa cũng như tốt đẹp đối với tha nhân.
4/ Mục đích tối cao và trọng đại nhất của con người là sống vì vinh quang của Đức Chúa Trời.
* Để đạt được mục đích tối cao kia, tín hữu nên hết sức tránh gây xúc phạm đến anh em cùng niềm tin trong đại gia đình của Chúa, cho người ngoại đạo và hết sức tránh gây xúc phạm đến hội thánh Đức Chúa Trời. Vì Phao-lô cũng cảnh cáo kẻ nào phá hoại hội thánh, Chúa sẽ phá hủy kẻ đó.
5/ Tín hữu cố gắng sống hài hòa với tất cả mọi người, tìm lợi ích cho nhiều người để mong có dịp tiện, cơ hội cứu vớt nhiều người. Phao-lô diễn tả một cách khác nguyên tắc đã được nêu lên trước đây: (9:22)
“Tôi trở nên mọi sự cho mọi người để bằng mọi cách cứu rỗi một vài người.”
Chúng ta nên nói, làm đẹp lòng người khác (hợp với KT) để mong có dịp cứu rỗi họ.
Phao-lô khuyên chúng ta nên làm đẹp lòng người khác, thích nghi với những nền văn hóa khác nhau, chủng tộc khác nhau trong khi truyền bá Đạo Chúa chứ không phải thỏa hiệp về niềm tin, đạo đức để chiêu dụ nhiều người vào giáo hội của mình.

Có một vài chi tiết trong nguyên tắc này cần được minh giải.
a.         Phao-lô không hề có ý khuyên chúng ta nên “thỏa hiệp” về niềm tin, giáo lý. Kinh Thánh mạnh mẽ lên án những tà thuyết, tà giáo.
(Ga-la-ti 1:6-9; 2Phê-rơ 2:1-9; 3:16)
b.         Kinh Thánh không bao giờ dạy chúng ta sống theo triết lý “cứu cánh biện  minh cho phương tiện.”, sống đạo đức gỉa, nói láo, làm ác, hành xử gian dối miễn là đạt được “kết qủa cho Chúa!”
c.         Chúng ta nên hòa đồng, thích nghi  tối đa (trong phạm vi Kinh Thánh cho phép) về văn hóa, phong tục tập quán, ngôn ngữ v.v. để truyền Đạo Chúa.

II.Câu Hỏi Thảo Luận.

  1. Tại sao tín hữu của Chúa Giê-su không nên tham dự các lễ hội của các thần thánh tại các đền, miếu, chùa và không ăn đồ cúng?
  2. Bạn sẽ giải quyết bằng cách nào nếu được mời dự một đám giỗ?
  3. Theo những nguyên tắc Phao-lô dạy, bạn có giải pháp nào (hợp với Kinh Thánh) để tránh xúc phạm đến vấn đề “thờ cúng ông bà, tổ tiên” và đem người ta về với Chúa?


Giải Nghĩa Kinh Thánh
Sách I Cô-rinh-tô

Chọn Bài

01   02   03 
04   05   06 

07   08   09 
10   11   12 

13   14   15 
16   17   18 

19   20   21 
22   23   24 

25   26   27 
28   29   30 

Bài Giải Đáp