Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.

Bài 16 

Sống Như Chúa Kêu Gọi
1Côr 7:17-40


I. Bối Cảnh và Lược Giải.

Niềm Tin và Văn Hóa
Vào thời ấy (Thế kỷ thứ nhất ) tại Cô-rinh-tô có nhiều người Do Thái đến lập cư tại đây. Một trong những phong tục giao ước của người Do Thái là người nam sinh ra tám ngày sẽ chịu lễ cắt bì (Sáng Thế 17:9-14).

Nguyên tắc Phao-lô nói đến ở đây là người tin Chúa Giê-su không nhất thiết phải từ bỏ bản chất dân tộc, giai cấp và địa vị xã hội của mình. Trong trường hợp này, người Do Thái tin Chúa trong một môi trường hoàn toàn ngoại quốc; hội thánh Chúa tại Cô-rinh-tô đa số là người ngoại quốc, người Do Thái đó không cần phải từ bỏ bản chất và một số phong tục Do Thái. Chúng ta nên cẩn thận phân biệt những điều gì cần bỏ và điều gì không cần bỏ trong nền văn hóa của mình khi theo Chúa.

Trong Chúa Cứu Thế, tín hữu là một gia đình; không còn phân biệt người Do Thái hay Hy Lạp, người tự do hay nô lệ, nam hay nữ.
Trường hợp ở Cô-rinh-tô thì trái ngược với rường hợp ở Ga-la-ti. Người Do Thái tín hữu ở Ga-la-ti đòi hỏi những người ngoại quốc tin Chúa Giê-su phải trở thành người Do Thái trước, tức là phải tuân giữ tất cả những luật lệ, giao ước của người Do Thái trong Kinh Thánh Cựu Ước thì mới được cứu rỗi. Phao-lô cực lực phản đối điều này.

Ngày nay những người Cơ Đốc Phục Lâm (Seventh Day Adventist) cũng rơi vào trường hợp này.
Phúc Âm của Chúa Cứu Thế siêu việt trên tất cả mọi văn hóa, chủng tộc hay giai cấp xã hội.
Phao-lô cũng phân biệt rõ đức tin và truyền thống, nghi lễ tôn giáo. Đức tin và sống theo sự dạy dỗ của Chúa Giê-su là vâng phục ý chỉ, điều răn của Đức Chúa Trời.
Làm theo truyền thống, nghi lễ tôn giáo một cách máy móc, ở đây là truyền thống cắt bì, không nhất thiết là hành động vì đức tin.

Niềm Tin và Xã Hội
Nô lệ là vât sở hữu của chủ và phải làm tất cả những việc chân tay nhọc nhằn. Thời bấy giờ một người nô lệ có thể được mua chuộc và dâng cho một thần bằng cách dâng tiền cúng cho đền thờ của vị thần kia và người nô lệ được tự do. Trong nhiều trường hợp một người khác bỏ tiền ra mua nên nô lệ bị chuyển cho chủ mới. Những cuộc nổi dậy của nô lệ đòi tự do, bình đẳng đều bị chính quyền La Mã đàn áp và dẹp tan. Vì thế lời khuyên của Phao-lô ở đây rất thực tế.

Đối với Chúa và trên phương diện thuộc linh, người tín hữu, dù đang là nô lệ, đã được Chúa Giê-su mua chuộc nên họ được giải thoát khỏi vòng nô lệ đối với loài người và trở nên con cái của Chúa, thuộc về Ngài. Trong Chúa Cứu Thế, người tự do (về chính trị và xã hội chứ không phải tự do khỏi tội lỗi) sẽ trở nên nô lệ cho Chúa. Như thế mọi người trong Chúa đều bình đẳng và đều là nô lệ, tôi tớ của Chúa.

Phao-lô hiểu rõ tâm trạng của con người, ai cũng muốn được tự do nên khi có dịp tiện hãy nắm lấy; nhưng không phải cách thức đạt được tự do nào cũng tốt và ích lợi. Vì thế Phao-lô nhấn mạnh đến phương diện tự do tâm linh nơi tín hữu để cho họ thấy rằng một người có thể thực hành đức tin của mình trong bất cứ hoàn cảnh nào. Những tín hữu nô lệ không cần phải dùng những biện pháp bạo động hay bất hợp pháp để thoát ra khỏi giai cấp nô lệ và đạt được tình trạng tự do.

“Đừng trở nên nô lệ cho loài người.” là một nguyên tắc tổng quát cho mọi tín hữu. Chúng ta là con dân của Chúa, hãy sống theo những nguyên tắc yêu thương của Chúa:
Yêu kính Chúa
Yêu mến nhau (Tín hữu ) ( Giăng 15:12)
Yêu thương người khác như chính mình.( Mat 22:37-40)
Chúng ta không nên lệ thuộc vào bất cứ một truyền thống, nghi lễ hay luật lệ nào của loài người.

Vấn đề trinh nữ
Vào thơì đó (thế kỷ thứ nhất) theo phong tục tại vùng này người cha có quyền gã con gái hay giữ con gái đồng trinh trọn đơì.
Một số học giả cho rằng Phao-lô nói đến vấn đề của hai người đã hứa hôn vơí nhau và đang phân vân không biết có nên tiến tới hôn nhân hay ở độc thân vì bị áp lực của quan niệm khắc kỷ cho rằng ở độc thân là thánh thiện hơn lập gia đình.

Phao-lô cho thấy tín hữu của Chúa không theo quan niệm hay triết lý tu thân khắc kỷ, nhưng được tự do sống độc thân hay lập gia đình. Đời sống gia đình không phải là lối sống kém thánh thiện và kém thiêng liêng hơn đời sống độc thân. Quyết định ở độc thân hay lập gia đình tùy thuộc vào ân tứ riêng (ân tứ độc thân, Ma-thi-ơ 19: 11-12) của mỗi người, tùy thuộc vào tình trạng kinh tế, xã hội, chính trị lúc bấy giờ và tùy thuộc vào sự tận hiến phục vụ Chúa tốt đẹp và hữu hiệu.

Vào lúc này, tình hình tại Cô-rinh-tô rất khó khăn; chúng ta không biết rõ đây là sự chống đạo Chúa hay khủng hoảng kinh tế chính trị nói chung. Dù là khủng hoảng kinh tế, chính trị trong vùng thời ấy cũng sẽ gây khó khăn hơn cho người có gia đình, con cái phải lo chu cấp, bảo vệ; như thế người đó sẽ không còn thì giờ, năng lực để lo công việc Chúa. Đây là lý do Phao-lô đưa ra để khuyên tín hữu Cô-rinh-tô; nó có tính cách nhất thời, địa phương và đặc thù cho những tín hữu ở Cô-rinh-tô lúc ấy chứ không phải nguyên tắc chung cho mọi người.

Nếu một người không có ân tứ ở độc thân và có nhu cầu tình dục bình thường thì không nên để tình dục nung đốt, đưa đến tình trạng phạm tội nhưng hãy lập gia đình; điều này hoàn toàn bình thường, không có gì sai lầm, tội lỗi. 

Trên phương diện thời đại và Vương Quốc Đức Chúa Trời, Phao-lô quan niệm rằng chúng ta đang ở trong thơì đại cuối cùng và thế gian này là tạm bợ, ngắn ngủi. Vì thế con dân Chúa nên cân nhắc mọi sự trên quan điểm này; chúng ta chú trọng vào những vấn đề thuộc linh và nên tập trung chú trọng đến những công việc của Chúa đem lại kết quả vĩnh cửu.

Vấn đề tái giá, tục huyền
Phao-lô nhắc lại nguyên tắc của Chúa: Hôn nhân trọn đời. Ly dị đối với Chúa là một trọng tội. Đức Chúa Trời tuyên bố rằng : “Ta ghét sự ly dị, và Ta cũng ghét kẻ mang lớp áo bạo hành như thế đối với vợ.” Ma-la-chi 2:16 Tuy nhiên khi một người phối ngẫu qua đời, người kia được tự do, có quyền tái giá nhưng Phao-lô cũng nhắc nhở họ nguyên tắc chung: Lấy người trong Chúa, tức là không nên lấy người ngoại đạo. Điều này cho thấy vấn đề lập gia đình với người trong Chúa rất là quan trọng. Vào thời nào cũng vậy, một cô gái trinh trắng trẻ trung bao giờ cũng dễ lập gia đình với người thích hợp hơn. Trong thời cổ người đàn bà góa rất khó tái gía. Dù ở trong tình trạng khó khăn, Phao-lô cũng không quên khuyên họ nên lấy người cùng đức tin trong Chúa.

Trong bối cảnh của đoạn Kinh Thánh này, Phao-lô đang nói đến vấn đề phục vụ Chúa tốt đẹp, thánh thiện và không phạm tội. Tín hữu lập gia đình với người ngoại đạo chắc chắn sẽ có trở ngại trong việc phục vụ Chúa vì người ngoại đạo không hề có ý định hay ước vọng phục vụ Chúa và không quan tâm đến vấn đề tâm linh.

II. Câu Hỏi Thảo Luận

  1. Quan niệm của Phao-lô về vấn đề sống độc thân là gì?
  2. Phao-lô đã đưa ra những lý do nào để khuyên tín hữu Cô-rinh-tô: “một người nên ở độc thân là hơn.”
  3. Một số tôn giáo cho rằng sống độc thân là thánh thiện và thiêng liêng hơn . Theo Kinh Thánh lập gia đình có phải là một lối sống kém thánh thiện hơn sống độc thân không? Tại sao?
  4. Bạn nghĩ thế nào và thảo luận về trường hợp tại Hoa Kỳ gần đây có khoảng trên một ngàn vụ những chức sắc tôn giáo sách nhiễu tình dục trẻ em (đại đa số là trẻ em trai) trong một giáo hội lớn chủ trương theo luật truyền thống phải sống độc thân để phục vụ Chúa?
  5. Bạn nghĩ thế nào về vấn đề “tình dục nung đốt”.
    Một số người quan niệm rằng một người dù không có ân tứ sống độc thân nhưng cứ theo luật truyền thống sống độc thân để phục vụ Chúa thánh thiện và hữu hiệu hơn; rồi người đó có thể giải quyết vấn đề tình dục nung đốt bằng cách thủ dâm hay ăn ngủ với đĩ điếm miễn là đừng để bị phát hiện.
  6. Phao-lô có lời khuyên gì cho những người tín hữu goá bụa?


Giải Nghĩa Kinh Thánh
Sách I Cô-rinh-tô

Chọn Bài

01   02   03 
04   05   06 

07   08   09 
10   11   12 

13   14   15 
16   17   18 

19   20   21 
22   23   24 

25   26   27 
28   29   30 

Bài Giải Đáp