Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.

Bài 13

Hành Vi Cao Quí của Tín Hữu
1 Cor 6:1-11
 

                        
I. Bối Cảnh và Lược Giải.
Hãy sống xứng đáng với bản chất và địa vị cao quí của tín hữu của Chúa. 
Phao-lô cho rằng tín hữu của Chúa Giê-su thì phải tốt đẹp hơn người ngoại đạo vì tín hữu của Chúa đã được tuyên xưng công chính, thánh hóa và đổi mới  (2 Côr 5:17). Đức tin trong đạo Chúa không phải là một vấn đề thuần lý trí và lý thuyết nhưng là một đời sống thực tế. Người tin Chúa Giê-su là người sẽ được đổi mới, thánh hóa và thêm sức để sống theo tiêu chuẩn đạo đức mới thánh thiện và tốt đẹp hơn tiêu chuẩn phàm tục.

Hội thánh là cộng đồng của những người đã được thánh hóa nên cũng phải tốt đẹp và cao quí hơn cộng đồng thế gian. 
Phao-lô đồng thời cũng thừa nhận một thực tại hiển nhiên khác: tín hữu không phải là những người toàn hảo, chỉ đang ở trên tiến trình thánh hóa để đạt đến mục đích đó,  nên sẽ có những xích mích, bất đồng ý kiến, xung đột lẫn nhau trong hội thánh. Dù chưa toàn hảo nhưng tín hữu và cộng đồng dân Chúa vẫn có và sống theo một tiêu  chuẩn đạo đức thánh thiện, cao quí và tốt đẹp hơn thế tục nhiều. Vì thế khi có vấn đề tranh tụng lẫn nhau, tín hữu Cô-rinh-tô đem cho toà án  ngoại đạo xét xử là một hành vi thiếu khôn ngoan, làm hạ thấp thanh danh tín hữu của Chúa và cũng làm hại đến thanh danh hội thánh Chúa.

Phao-lô nhắc nhở chúng ta rằng, tín hữu của Chúa Giê-su là những người đã được cứu chuộc để khỏi phải bị định tội ( Rô-ma 8:1) và cũng được chọn để tham gia với  Chúa trong ngày phán xét thế gian khi Ngài trở lại (Khải 20:4-6). Nếu con dân của Chúa đã được Chúa chọn và cho là xứng đáng để cùng Chúa phán xét thế gian thì họ lại không đủ khôn ngoan, sáng suốt và yêu thương để giải quyết những vấn đề nhỏ nhặt, tầm thường và tạm bợ ở thế gian này sao?

Vấn đề tranh tụng lẫn nhau giữa hai tín hữu trong hội thánh cho thấy tín hữu Cô-rinh-tô đã qúa chú trọng vào giá trị vật chất hiện tại và thiếu cái nhìn cùng sự hiểu biết về những giá trị thiêng liêng, vĩnh cửu. Tín hữu của Chúa Giê-su cũng có đủ phẩm cách và được đặc ân cùng Chúa xét xử những thiên sứ ác sa ngã (2Phê-rơ 2:4; Giu-đe 6) vào ngày tận thế.

Người tín hữu Cô-rinh-tô tự hào rằng họ rất khôn ngoan thiêng liêng nhưng không tìm ra một ai khôn ngoan và cóthẩm quyền đủ để xét xử,  giải quyết những vấn đề nhỏ nhen, thấp kém và tạm bợ trên mà phải đem ra toà án người ngoại đạo giải quyết. Phao-lô vạch rõ cho tín hữu Cô-rinh -tô thấy họ vẫn còn trẻ con và phàm tục chứ chưa trưởng thành, khôn ngoan thiêng liêng như Chúa mong muốn.  Phao-lô cho rằng tín hữu Cô-rinh-tô cũng như tín hữu của Chúa trong mọi thời đại  có đủ phẩm cách lẫn khôn ngoan để giải quyết mọi nan đề trong cuộc sống và trong hội thánh Chúa.

Phẩm cách của một tín hữu đắc thắng.
Về phương diện cá nhân khi một tín hữu đưa một tín hữu anh em mình ra toà là một sự thất bại nặng nề. Câu 7 và 8 cho thấy dường như đây là một vấn đề buôn bán làm ăn giữa hai người. Hai tín hữu tại Cô-rinh-tô đã thất bại trên nhiều phương diện. Thứ nhất, tín hữu của Chúa không nên hại người hay lừa gạt người khác. Thứ hai, mối quan hệ đức tin và tương thông trong Chúa đáng lý phải thúc đẩy tín hữu giúp đỡ anh chị em mình trong Chúa thay vì hại họ để thủ lợi. Thứ ba là dù một người cảm thấy mình bị thiệt thòi nhưng nếu người kia là tín hữu của Chúa thì nên nhờ hội thánh giải quyết trong tình yêu thương, công bình. Dù cho hội thánh không giải quyết thỏa đáng như mình nghĩ thì cũng vì danh Chúa và vì danh dự của hội thánh nên nhịn hay chịu thiệt thòi để danh Chúa khỏi bị thế gian chê bai. Vì tín hữu của Chúa coi trọng những gía trị thiêng liêng, vĩnh cửu hơn là vật chất tạm bợ.
Nhưng ở đây tình trạng còn tệ hơn nữa vì chính người phạm tội đã đem anh chị em mình ra tòa án người ngoại.

Bản chất mới, địa vị mới đòi hỏi phẩm cách, hành vi mới.
Phao-lô nhắc nhở tín hữu Cô-rinh-tô rằng họ là những người đã được giải thoát khỏi đời sống cũ với những hành vi tội lỗi như :
-gian dâm: bao gồm việc ăn nằm với đĩ điếm, có quan hệ tình dục trước khi kết hôn;
thờ thần tượng, ngoại tình, đồng tính luyến ái, trộm cắp, tham lam, say sưa (nghiện rượu; ngày nay chúng ta có thể nói đến ‘nghiện ma túy’), chửi rủa, lường gạt…
Đây không phải là bản liệt kê tất cả những hành vi tội lỗi nhưng là những hành vi tiêu biểu thời bấy giờ. Một vài điểm chúng ta cần hiểu rõ:
1/ Phao-lô xác nhận rằng những người tín hữu Cô-rinh-tô là những người đã được xưng công chính và được thừa hưởng Nước Đức Chúa Trời (Thiên Đàng, câu 9, 11).
2/ Tín hữu vẫn có thể phạm những tội lỗi (bảng liệt kê c. 9-10) như người ngoại đạo.
Tuy nhiên tín hữu đã được tái sinh, đổi mới (2Côr 5:17) phạm tội vì bị yếu lòng, bị cám dỗ nên sa ngã, trở lui lại con đường tội lỗi cũ chứ không phải phạm tội như những người ngoại không công chính, làm theo bản chất tự nhiên.

Một số người dùng đoạn này để cho rằng tín hữu có thể mất sự cứu rỗi nếu họ phạm tội. Ở đây Phao-lô muốn nói rằng tín hữu là những người đã được cứu rỗi, được đổi mới, thanh tẩy, thánh hóa và tuyên xưng công chính; đừng phạm tội như những người chưa được cứu rỗi, chưa được vào Nước Đức Chúa Trời. Phao-lô cảnh cáo nghiêm khắc những tín hữu mà phạm những tội lỗi như những người ngoại đạo, vì dù họ đã được cứu rỗi và sẽ không mất sự cứu rỗi (xem thêm Giăng 6:38-40; Giăng 10:27-29) nhưng họ vẫn phải bị những hậu quả thể chất nguy hiểm và đau khổ như mọi người khác; ngoài ra Chúa cũng có thể trừng phạt họ như những đứa con hư dù Ngài không từ bỏ họ vào hoả ngục như người ngoại đạo vô tín vào ngày tận thế. 

3/ Người tín hữu Cô-rinh-tô dù có thể phạm tội như người ngoại đạo nhưng nhờ tin cậy Chúa Giê-su làm Cứu Chúa của mình, họ là những người đã được:
a/  Rửa sạch. Tín hữu được huyết Chúa Cứu Thế thanh tẩy hết mọi tội lỗi (Khải Huyền 1:5). Từ rửasạch ở đây cũng có thể ám chỉ lễ báp-tem bằng nước nhân danh Chúa Cứu Thế; tuy nhiên theo văn mạch tại đây Phao-lô không nói về lễ Báp-tem và Phao-lô thường dùng  từ  nhận lễ báp-tem “vào trong” Chúa Cứu Thế.
Trên đường đời tín hữu có thể vấp ngã, phạm tội, nhưng một tín hữu sẽ được rửa sạch khi ăn năn và xưng nhận tội lỗi mình (1Giăng 1:9).

b/ Thánh hóa. Người tín hữu được Chúa biệt riêng ra thành người thuộc riêng về Chúa hay người ‘thánh’. (1Côr 1:2) Thánh hoá cũng là một tiến trình Đức Thánh Linh bắt đầu hành động đổi mới tín hữu để ngày càng giống Chúa Giê-su hơn và trở nên toàn hảo. (Rô-ma 15:16)

c/ Tuyên xưng công chính. Người tin nhận Chúa Giê-su làm Cứu Chúa của mình sẽ được ân xá và được tuyên xưng công chính trước mặt Đức Chúa Trời. Người được tuyên xưng công chính là một công dân đúng đắn và hợp pháp trong Vương Quốc Đức Chúa Trời, không còn là một tội nhân chờ ngày phán xét.

II. Câu Hỏi Thảo Luận:

  1. Phao-lô tin rằng con dân Chúa có thể sống theo một tiêu chuẩn đạo đức tốt đẹp hơn tiêu chuẩn đạo đức thế gian; Tại sao?
  2. Tín hữu của Chúa sẽ làm gì khi Chúa Giê-su trở lại để xét xử nhân loại vào ngày tận thế?
  3. Bạn có biết  bạn được đặc ân gì đối với thiên sứ không?
  4. Phao-lô cho rằng Hội Thánh Chúa ở Cô-rinh-tô phải toàn hảo, không có nan đề, xích mích gì cả phải không? Tại sao?
  5. Tại sao tín hữu Cô-rinh-tô đem việc tranh tụng giữa các tín hữu với nhau ra toà án của người ngoại đạo là một điều xấu và đáng hổ thẹn?
  6. Tín hữu của Chúa đáng lý phải có những khả năng và đức tính gì để giải quyết những xung đột, xích mích và  không phải đi đến chỗ tranh tụng nhau?
  7. Người tin nhận Chúa Giê-su làm Cứu Chúa của mình được ba điều gì?
  8. Tín hữu của Chúa Giê-su vẫn còn phạm tội không? Tại sao?
  9. Hãy nêu lên những lý do tại sao một tín hữu thật của Chúa sẽ không mất sự cứu rỗi dù người đó có thể vấp ngã, phạm tội như những người ngoại đạo?


Giải Nghĩa Kinh Thánh
Sách I Cô-rinh-tô

Chọn Bài

01   02   03 
04   05   06 

07   08   09 
10   11   12 

13   14   15 
16   17   18 

19   20   21 
22   23   24 

25   26   27 
28   29   30 

Bài Giải Đáp