Bài 12
Thanh Tẩy Men Tội Lỗi
1Côr 5:6-13
I.Bối Cảnh và Lược Giải.
Thanh tẩy men cũ.
Phao-lô nói thẳng ra rằng thái độ của giới lãnh đạo lẫn tín hữu hội thánh Cô-rinh-tô là điều xấu vì họ không những không cảm thấy hổ thẹn về tội loạn luân trong vòng mình nhưng họ còn khoe khoang về tinh thần “phóng khoáng” của họ.
Phao-lô nhắc nhở cho hội thánh biết tội lỗi cũng như men; chỉ một chút men có thể làm cả đống bột dậy lên. Tội lỗi công khai và được dung dưỡng trong hội thánh sẽ ảnh hưởng, sẽ lan tràn đến những người khác trong hội thánh. Tội lỗi cũng như ung thư, nếu tế bào ung thư không được giải phẩu, cắt đi, nó sẽ ăn lan ra những chỗ khác trong cơ thể (hội thánh).
Vào thời cổ người ta thường giữ lại một chút bột cũ đã lên men để làm men cho đống bột mới trong tương lai. Nhưng khi đi ra khỏi Ai-cập và trong tuần lễ Bánh Không Men, người Do Thái không được giữ men bằng miếng bột cũ; phải tẩy sạch men khỏi nhà bếp, bột làm bánh. Tiến trình lên men lâu ngày dễ sinh ra nhiểm trùng cho nên Chúa dạy người Do Thái phải tẩy sạch men khỏi nhà cửa mỗi năm một lần (Xuất 12:14-20). Phao-lô nhắc lại lịch sử dân Chúa khi ra khỏi cuộc sống nô lệ cũ ở Ai-câïp và lễ Bánh Không Men, lễ Vượt Qua khi con chiên (biểu tượng của Chúa Cứu Thế) bị giết đi để thay cho các con đầu lòng của dân Chúa. Tín hữu của Chúa Giê-su là một dân mới của Chúa thánh sạch; cộng đồng dân Chúa (hội thánh) cũng phải thánh khiết.
Tuy nhiên Phao-lô dùng hình ảnh chiên con lễ Vượt Qua để nói lên nguyên lý: dân Chúa được nên thánh là vì ân huệ, sự hy sinh của Chúa Giê-su chứ không phải vì làm công đức hay thi hành luật lệ. Tín hữu của Chúa cần phải thành thật với chính mình, thành thật với nhau trong hội thánh và dùng lẽ thật hay Lời Chúa (đạo đức Kinh Thánh) làm tiêu chuẩn thánh.
Thật là một điều đáng ngại khi đời sống đạo đức của tín hữu và hội thánh Chúa không có gì khác và tốt hơn đời sống của những người ngoạïi đạo và thế gian vô tín.
Có nếp sống đạo đức khác biệt nhưng không sống cách biệt ra khỏi thế gian.
Những tín hữu Cô-rinh-tô hiểu lầm Phao-lô; họ nghĩ rằng Phao-lô chủ trương tín hữu không được giao dịch, tiếp xúc với người ngoại đạo. Nếu thật như thế tức là tín hữu phải lìa khỏi thế giới hay ít ra cũng phải cách biệt, đi lên nuí hay vào sa mạc, sống tách rời khỏi thế gian. Nhưng Phao-lô giải thích rõ tín hữu có một tiêu chuẩn đạo đức khác biệt nhưng không sống biệt lập với loài người trong xã hội. Chúng ta vẫn ở trong thế gian như Chúa Giê-su đã cầu nguyện (Giăng 17:14-19) nhưng không thuộc về thế gian và không sống theo triết lý, đạo đức của thế gian. Phao-lô cũng cho thấy tình trạng đạo đức và tâm linh thông thường thời bấy giờ: Gian dâm, tham lam, lường gạt, vu cáo, thờ thần tượng, chửi rủa, say sưa.
Sau gần hai ngàn năm văn minh tiến bộ về khoa học, triết lý, giáo dục, tình trạng xã hội của đa số nhân loại không có Chúa ngày nay cũng không hơn gì xã hội Cô-rinh-tô vào thế kỷ thứ nhất sau Công Nguyên.
Phao-lô truyền cho tín hữu hội thánh không nên giao thiệp, tiếp xúc hay thông công với những người tự xưng là tín hữu của Chúa Giê-su nhưng có hành vi như người ngoại đạo. Phao-lô cho rằng một người tin Chúa Giê-su sẽ được đổi mới “ Vì vậy nếu ai ở trong Chúa Cứu Thế, người ấy là một sinh vật mới; những điều cũ đã qua đi, kìa mọi sự đều trở nên mới.” 2Côr 5:17 Ở đây chúng ta nên phân biệt rõ Phao-lô nói đến những người tự xưng là tín hữu nhưng có hành vi gian dâm, tham lam, lường gạt, thờ thần tượng, chửi rủa, say sưa và hảnh diện về những điều đó (câu 5:6) chứ không phải những người yếu đuối, bị cám dỗ, lỡ vấp phạm những điều đó.
Tín hữu của Chúa vẫn tiếp xúc, liên lạc và giao dịch với tất cả mọi người. Chính Chúa Giê-su khi còn tại thế cũng đã ăn uống với những người thu thuế và tội lỗi.
Một điểm khác chúng ta cũng cần chú ý, Phao-lô không hề chủ trương tín hữu của Chúa Giê-su là những người toàn hảo, vô tội. Nhưng rõ ràng tín hữu là con dân thánh của Chúa và hội thánh cũng là cộng đồng thánh của Đức Thánh Linh.
“Đừng ăn uống với người như thế” (câu 11) có thể hiểu rằng tín hữu không nên ăn uống, thông công với người đó. Điều này cũng có thể nói đến vấn đề chấm dứt giao thiệp, liên hệ với người đó và cấm người tín hữu phạm tội kia dự lễ Tiệc Thánh.
Hội thánh là một cộng đồng thánh nên phải giải quyết vấn đề tội lỗi trong hội thánh; phải thanh tẩy tội lỗi tỏ tường và công khai khỏi cộng đồng dân Chúa, tức là thanh trừng những người phạm tội công khai và không nhận tội hay ăn năn hối cãi nhưng cứ sống trong tội lỗi. Vì nếu không giải quyết, tội lỗi có thể lan tràn và cộng đồng dân Chúa cũng sẽ mất đi tiếng tốt và danh dự; danh Chúa sẽ bị mang tiếng xấu.
Tín hữu và hội thánh không cần xét xử người ngoại đạo và thế gian vì họ sẽ bị Đức Chúa Trời phán xét vào ngày tận thế (Khải 20:11-15).
II. Câu Hỏi Thảo Luận
- Theo bạn tại sao những người tín hữu Cô-rinh-tô “kiêu căng” và “khoe khoang “ về hành vi tội lỗi của một người trong hội thánh?
- Ngày nay một số mục sư và hội thánh Tin Lành tại Tây Phương cũng kiêu hảnh chấp nhận và cổ vũ hành vi đồng tính luyến ái. Sứ Đồ Phao-lô sẽ nói gì?
- Tại sao Phao-lô khuyên chúng ta phải tẩy sạch men tội lỗi khỏi cá nhân cũng như cộng đồng dân Chúa?
- Hãy nêu lên một vài hậu quả nếu một cá nhân cũng như một hội thánh không thanh tẩy men tội lỗi ra khỏi giữa mình hay cộng đồng của mình?
- Phao-lô có chủ trương tín hữu hay hội thánh Chúa phải ‘xuất thế” không? Tại sao?
- Hội thánh bạn nên đối xử thế nào đối với một người tín hữu nhưng công khai sống với vợ bé?
- Tại sao chúng ta phải sống và gìn giữ hội thánh Chúa thánh khiết?
- Tại sao tín hữu chúng ta không cần phải xét đoán người ngoại đạo và thế gian?
- Tại sao vấn đề kỷ luật và thánh khiết của hội thánh Chúa là quan trọng?