Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.

Bài 10

Vua Chúa hay Cha Thuộc Linh
1Côr 4:8-21


I. Bối Cảnh và Lược Giải.
Phao-lô dùng ba hình ảnh để nói lên thái độ của tín hữu Cô-rinh-tô:
Họ no đủ rồi, họ giàu có và họ đang cai trị như vua chúa.
Người tín hữu Cô-rinh-tô cho rằng họ đã có đủ tất cả các ân tứ Thánh Linh (1:7) và nghĩ rằng thế là đủ rồi và trở nên kiên ngạo ngay cả với Sứ Đồ Phao-lô, người đem họ về với Chúa và sáng lập hội thánh Cô-rinh-tô. Có ân tứ, tài năng, tiền bạc, địa vị v.v. chưa phải là tất cả, nhưng Chúa ban cho những điều ấy là để sử dụng vào việc xây dựng hội thánh và Nước Đức Chúa Trời.
Tình trạng kinh tế của tín hữu Cô-rinh-tô có thể khá giả hơn khi họ mới tin Chúa (1:26) vì đa số trong họ trước đây có lẽ thuộc thành phần thấp kém trong xã hội thời bấy giờ. Phao-lô cũng có thể ám chỉ về thái độ cho rằng mình có nhiều  ân tứ thuộc linh như đã  được liệt kê ở chương 12.

Người tín hữu Cô-rinh-tô nghĩ rằng họ có khả năng, ân tứ; họ có tiền bạc giàu có và họ có sự khôn ngoan như thế gian; như thế họ cũng có quyền để cai trị hội thánh mà không cần Sứ Đồ Phao-lô và đường lối hay sự dạy dỗ của Chúa.

Ngày nay đại đa số hội thánh Âu Châu và một nữa số hội thánh có khuynh hướng thần học tự do cấp tiến (Liberal) thuộc đủ mọi giáo phái tại Hoa Kỳ cũng đang ở trong tình trạng này. Giới lãnh đạo và tín hữu của các hội thánh này cho rằng họ giàu có hơn, trí thức hơn, khôn ngoan hơn tổ tiên của họ vì thế họ không cần phải theo niềm tin Phúc Âm thuần túy và đường lối trong Chúa Cứu Thế của tổ tiên họ để cai trị hội thánh Chúa. Những người này khoe khoang về sự giàu có, tài năng, trí thức , những nguyên tắc quản trị khôn ngoan siêu đẳng; như thế họ đã có đủ mọi phương tiện và khả năng để xây dựng, phát triển hội thánh. Nhưng thực tế cho thấy những người này không đem được người về cùng Chúa, không xây dựng được  hội thánh, tức là xây dựng đời sống đức tin trưởng thành,  “thân thể” của Chúa, trái lại họ đang đưa hội thánh đến chỗ suy tàn, chết mất.

Phao-lô dùng hình ảnh tù binh, chiến lợi phẩm trong các cuộc diễn binh chiến thắng của các vua chúa, tướng lãnh La Mã để chỉ về các Sứ Đồ của Chúa Giê-su. Thường cuối các cuộc diễn binh thắng trận tại thủ đô cũng là những buổi lễ hội liên hoan trong các sân vận động lớn. Những tù binh sau khi bị kéo lê đi sau đoàn quân chiến thắng diễn hành để cho dân chúng xem, sẽ bị đẩy vào sân vận động để đấu với các dã thú cho đến chết như là những trò giải trí cho vua chúa, quan viên và quần chúng.

Phao-lô dùng cách đối tỉ và mĩa mai để nói lên tình trạng của tín hữu Cô-rinh-tô. Các Sứ Đồ như Phao-lô vì theo và phục vụ Chúa Cứu Thế nên bị thế gian cho là ngu dại. Họ làm như thế để tín hữu Cô-rinh-tô được trở nên khôn ngoan trong Chúa Cứu Thế; không phải khôn ngoan theo trần tục! Họ giảng đạo và xây dựng đời sống thuộc linh tín hữu để trở nên trưởng thành, mạnh mẽ trong Chúa và trong đức tin chứ không phải trở nên quyền thế. Họ truyền giảng Phúc Âm để đem người ta vào địa vị cao cả, làm con dân Đức Chúa Trời Chí Cao; bây giờ Sứ Đồ lại bị chính các tín hữu kia khinh bỉ! 
Khi Phao-lô viết thư cho hội thánh Cô-rinh-tô, ông và các Sứ Đồ khác cũng đang giảng đạo và vẫn ở trong tình trạng nghèo nàn, lưu lạc và bị bức hại.

Khi truyền giáo tại Cô-rinh-tô Phao-lô đã tự làm việc bằng chân tay để sinh sống và khi hội thánh Cô-rinh-tô đã lớn mạnh và giàu có, Phao-lô vẫn làm việc lao lực để sinh sống vì “để khỏi làm gánh nặng cho một ai trong anh chị em. Không phải vì chúng tôi không có quyền hưởng cấp dưỡng, nhưng để làm gương cho anh chị em noi theo”.
2Tê-sa 3:8-9 Đáng lý hội thánh Cô-rinh-tô đã thấy và chu cấp đầy đủ cho Phao-lô để ông phục vụ họ và Chúa nhưng họ đã không làm điều đó dù họ đã “giàu có” rồi.
Về phương diện đạo đức Phao-lô và các Sứ Đồ đã theo gương của Chúa Giê-su để sống và hành xử. Triết lý sống của Phao-lô là triết lý “thập tự giá”; đạo đức của Phao-lô là đạo đức tình thương của Chúa Giê-su.

Phao-lô nhắc lại những điều này để tín hữu Cô-rinh-tô thấy rằng họ tự cho mình là khôn ngoan, đầy đủ, mạnh mẽ và kiêu ngạo về tình trạng của mình, nhưng thật ra họ đã có những thái độ và hành động trái ngược với khôn ngoan, trưởng thành,  mạnh mẽ và yêu thương trong Chúa.

Về phương diện thần học, vấn đề Nước Đức Chúa Trời và “thời đại cuối cùng”(Eschatology), quan điểm của Phao-lô là Nước Đức Chúa Trời “đã đến nhưng chưa hoàn tất” (already but not yet) trong khi thái độ của tín hữu Cô-rinh-tô lại có vẻ như họ đã đạt đến rồi. Chúa Giê-su đã mở cửa, khai trương Vương Quốc Đức Chúa Trời tại thế và Ngài truyền lệnh cho môn đệ Ngài tiếp tục sứ mạng cho đến khi Ngài trở lại. Phao-lô vẫn còn đang chiến đấu và chờ đợi ngày Chúa Cứu Thế Giê-su quang lâm; trong khi đó tín hữu Cô-rinh-tô coi mình như những vua chúa và quan viên, tướng lãnh La Mã đang ngồi trên ngai vui hưởng những thú vui chiến thắng.

Khiêm nhường, kiên trì và hy vọng là những dấu hiệu của một tín hữu và tôi tớ trung tín của Chúa Cứu Thế.
Trong mối quan hệ với tín hữu Cô-rinh-tô, Phao-lô đã đem Phúc Âm đến cho họ nên ông là cha thuộc linh của họ. Những người lãnh đạo hay giáo sư khác đang gây ảnh hưởng tại hội thánh Cô-rinh-tô chỉ là những người nô lệ kèm trẻ được cha mẹ của cậu bé giao cho việc dẫn đi học và về nhà cùng với việc coi chừng cậu trong thời gian đó.

Phao-lô mạnh mẽ khuyến khích tín hữu Cô-rinh-tô hãy theo gương ông như chính ông đã theo gương Chúa Giê-su (11:1). Đạo lý của Chúa không phải là vấn đề thuần túy trí thức dù tri thức Kinh Thánh hay khôn ngoan thế tục hoặc tài hùng biện (nói hay) như trường hợp các tín hữu Cô-rinh-tô đang kiêu hảnh và khoe khoang, nhưng Đạo lý của Chúa cần phải có hành động và gương mẫu kèm theo. Phao-lô và Ti-mô-thê đều có đủ cả hai phương diện đó và Phao-lô mong rằng hội thánh Cô-rinh-tô cũng sống và hành xử như vậy.   Phao-lô gởi Ti-mô-thê đến Cô-rinh-tô là vì Ti-mô-thê như là con yêu dấu của ông và là người trung tín trong các đường lối dạy dỗ lẫn đạo đức mà Phao-lô đã dạy trong khắp các hội thánh. 

Kiêu ngạo là một tội nặng và nguy hại. Chúa đã phán: “Ta ghét kiêu ngạo, tự cao, đường lối ác và miệng gian tà.” (Châm Ngôn 8:13) Kiêu ngạo thuộc linh (vì khôn ngoan thế tục, giàu sang, có nhiều ân tứ thuộc linh) như tín hữu Cô-rinh-tô cũng không
kém nguy hại nên Phao-lô phải cảnh cáo họ.

Điều quan trọng đối với một tín hữu lẫn người lãnh đạo trong Nước Đức Chúa Trời (hay trong hội thánh Chúa) là quyền năng để cứu rỗi tội nhân và quyền năng để dạy dỗ, xây dựng những đời sống mới trong Chúa Cứu Thế thành thánh khiết, lớn mạnh, trưởng thành, sinh hoa kết quả nhiều cho Chúa chứ không phải nói hay, khoe nhiều.

Phao-lô cũng cảnh cáo hội thánh Cô-rinh-tô rằng ông sẽ dùng biện pháp kỷ luật nếu họ không thay đổi. Phao-lô muốn dùng tình yêu thương và tinh thần mềm dịu, nhưng nếu tín hữu Cô-rinh-tô không chịu thay đổi ông sẽ dùng kỷ luật. Một trong những quan niệm “yêu thương” sai lầm đang thịnh hành trong hội thánh và gia đình khắp nơi từ cuối thế kỷ thứ 20 này là vấn đề dung dưỡng tội lỗi và tránh dùng biện pháp kỷ luật.

Phao-lô cho thấy ông dùng biện pháp yêu thương trước nhưng không phải vì thế mà ông không dùng biện pháp kỷ luật trong gia đình và hội thánh nếu cần.
Hình ảnh của người cha thuộc linh là yêu thương, chăm sóc nhưng cũng sẵn sàng kỷ luật con của mình.

II. Câu Hỏi Thảo Luận

  1. Ba hình ảnh của thái độ kiêu ngạo, khoe khoang của hội thánh Cô-rinh-tô là gì?
    Tại sao thái độ này là sai lầm và nguy hại?
  2. Trí thức (khôn ngoan thế tục), giàu có, quyền thế cai trị tự nó có gì sai lầm không?
    Tại sao Phao-lô trách tín hữu Cô-rinh-tô khi họ khoe về những điều này?
  3. Bạn có biết tại sao những giáo hội không còn tin Kinh Thánh là Lời vô ngộ của Đức Chúa Trời và Chúa Giê-su chỉ là một người thường (không phải là Con Đức Chúa Trời), bị chết và không thực sự sống lại, không đem được người về với Chúa và đa số hội thánh của họ đang đi xuống, đóng cửa và suy đồi nhanh chóng không?
  4. Hãy nêu lên một vài nguy cơ của một người tín hữu có nhiều tài năng, ân tứ nhưng không sử dụng đúng?
  5. Tại sao Phao-lô chấp nhận bị coi như tù binh, nghèo nàn, ngu dại, yếu đưối (không có quyền thế) và khinh khi như rác rưởi trong thế gian?
  6. Một trong những dấu hiệu ấu trỉ và phàm tục của hội thánh Cô-rinh-tô về vấn đề cấp dưỡng cho người phục vụ Chúa giữa họ là gì?
  7. Hãy phân biệt sự khác nhau giữa người dạy đạo lý của Chúa và người dạy các kiến thức thế tục tại trường học?
  8. Điểm sai lầm của tín hữu Cô-rinh-tô về Nước Đức Chúa Trời là gì? Thái độ nào là thái độ đúng về Nước Đức Chúa Trời ?
  9. Tại sao Phao-lô mạnh dạn khuyên tín hữu Cô-rinh-tô hãy theo gương mình?
  10. Trong cương vị của một người cha (lãnh đạo) thuộc linh của hội thánh, Phao-lô đã đối xử với hội thánh như thế nào?


Giải Nghĩa Kinh Thánh
Sách I Cô-rinh-tô

Chọn Bài

01   02   03 
04   05   06 

07   08   09 
10   11   12 

13   14   15 
16   17   18 

19   20   21 
22   23   24 

25   26   27 
28   29   30 

Bài Giải Đáp