Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.

Bài 9

Tín Hữu Trong Hội Thánh và Tôi Tớ của Chúa
1Côr 4:1-7


I. Bối Cảnh và Lược Giải.
Trong chương trước Phao-lô nói về bản chất của hội thánh và ông dùng ba hình ảnh khác nhau để minh họa hội thánh. Hội thánh là gia đình của Chúa, là đồng ruộng của Chúa và là nhà hay đền thờ của Chúa. Nếu tín hữu hiểu rõ bản chất của hội thánh và vai trò của mình trong hội thánh Chúa thì sẽ tránh được nhiều nan đề như chia rẽ, bè phái. Trong chương này Phao-lô nói đến tôi tớ của Chúa trong hội thánh. Mục đích của Phao-lô trong việc trình bày vai trò và trách nhiệm của tôi tớ Chúa để họ phục vụ Chúa một cách tốt đẹp hơn và tín hữu cũng hiểu biết rõ hơn vai trò và nhiệm vụ của những người lãnh đạo trong hội thánh để không xét đoán sai lầm nhưng hợp tác xây dựng nhà Chúa.

Tôi tớ và quản gia.
Sứ Đồ Phao-lô coi mình, Phê-rơ và A-bô-lô là những tôi tớ của Chúa Cứu Thế. Từ “tôi tớ” ở đây nguyên nghĩa là nô lệ chèo thuyền dưới hầm tàu. Thuyền lớn thời La Mã có nhiều nô lệ dưới hầm tàu chuyên chèo cho thuyền chạy. Như thế Sứ Đồ của Chúa Giê-su (hay mục sư, giáo sư A-bô-lô) là những nô lệ chèo thuyền theo lệnh của thuyền trưởng. Chúa Giê-su là thuyền trưởng của chiếc thuyền hay hội thánh. Tín hữu  và Sứ Đồ, giáo sư đều là tôi tớ phục vụ dưới quyền của Chúa và chịu trách nhiệm trước mặt Chúa. Những tôi tớ trong gia đình không có quyền đoán xét nhau; đó là quyền của Chúa, chủ gia đình.

Các Sứ Đồ cũng là những người quản trị huyền nhiệm của Đức Chúa Trời, tức là người quản trị chương trình cứu rỗi bởi Chúa Cứu Thế. Sự cứu rỗi nhân loại nhờ ân sủng, bởi đức tin nơi Chúa Cứu Thế Giê-su là một huyền nhiệm.

Người quản trị nguyên nghĩa là “người quản gia” coi sóc, quản trị mọi việc kể cả tài sản trong gia đình của chủ nhưng không phải là sở hữu chủ tài sản đó.
Trách nhiệm chủ yếu của người quản gia là trung tín với chủ. Chúa Giê-su đã kể ngụ ngôn ‘Mười Nén Bạc’ (Lu-ca 19:11-27) để nói lên ý nghĩa của sự “trung tín”. Người quản gia dùng tài sản của Chúa để đầu tư, làm lợi cho chủ và sẽ phải trình cho chủ kết quả việc làm của mình. Chủ là người sẽ phán xét người quản gia để thưởng hay phạt. Vậy người quản gia trung tín là người biết làm lợi cho chủ, làm hài lòng chủ chứ không phải làm hài lòng những tôi tớ khác trong gia đình. Đó là lý do Phao-lô không quan tâm đến sự đoán xét của tín hữu hội thánh Cô-rinh-tô và cả tòa án thế gian nữa đối với ông. Thật ra tín hữu Cô-rinh-tô không nên đoán xét Phao-lô vì họ cũng là những tôi tớ và không có quyền đó; chỉ có Chúa mới có quyền phán xét tôi tớ Ngài. Tuy nhiên không phải vì tín hữu không có quền đoán xét mà Phao-lô có thể hành động tất trách hay bất trung trong công việc Chúa; ông phải biết xét mình để khỏi bị Chúa đoán xét. Phao-lô đã xét mình và thấy rằng ông phục vụ Chúa đúng theo ý Chúa và đường lối Chúa, “không có gì trái”.

Ngoài ra cả tín hữu lẫn giới lãnh đạo hội thánh đều nên theo Lời Chúa để xét một người hay tư cách, mục vụ của người đó. Tín hữu Cô-rinh-tô đã sai lầm vì dựa vào sự khôn ngoan thế tục để xét tôi tớ Chúa. Điều sai lầm kế tiếp là họ đã tạo thêm những tiêu chuẩn vượt ra ngoài “lời đã chép” tức là Kinh Thánh. Họ đã thêm vào những tiêu chuẩn khôn ngoan thế tục. Nhiều giáo hội đã đặt thêm nhiều điều lệ, tiêu chuẩn thế tục thật cao  để thẩm định người phục vụ Chúa cũng như công việc Chúa.

Một vài người trong một giáo hội kia khoe rằng giáo hội của họ có nhiều mục sư có tiến sĩ hơn hết. Nhưng trong thực tế nhiều nhà thờ của họ phải đóng cửa và  giáo hội của họ không những không đem được người về cùng Chúa nhưng cũng là giáo hội bị mất tín hữu hội viên nhiều nhất. Một số người trong một giáo hội khác khoe rằng hàng giáo phẩm của họ đều phải tu học lâu năm, trình độ văn hóa rất cao và phải được huấn luyện khó khăn mới được thụ phong. Nhưng trong những năm gần đây người ta thấy hàng ngàn vụ sách nhiễu tình dục trẻ em bị phanh phui; hàng giáo phẩm và giáo hội bị kiện tụng khắp nơi.

Điểm kế tiếp Phao-lô muốn nhắc nhở tín hữu Cô-rinh-tô rằng họ đã đoán xét không đúng lúc. Vấn đề phán xét sẽ do Chúa thi hành vào ngày Chúa trở lại. Người phàm không thể nào đoán xét một cách công bình, chính đáng vì con người không thể biết hết tất cả những bí ẩn, mưu mô trong lòng người; chỉ có Chúa mới biết tất cả hoàn cảnh lẫn tấm lòng, động lực bên trong nên Ngài mới xét đoán phân minh và công bình.

Thái độ của tôi tớ và quản gia là gì? Khi hiểu rõ vai trò và địa vị của mình trong hội thánh và trước mặt Chúa, vị Chủ tối cao của mình, thái độ tự nhiên là khiêm nhường, trung tín và biết ơn thay vì kiêu ngạo, khoe khoang, đoán xét để rồi đưa đến tình trạng chia rẽ, bè phái trong hội thánh.

Phao-lô cũng nhắc nhở tín hữu Cô-rinh-tô rằng mỗi tín hữu đều sẽ được Chúa xét và tưởng thưởng xứng đáng tùy theo công việc của mình. Con dân của Chúa không phải làm việc để được cứu rỗi nhưng sẽ sống và phục vụ Chúa để được tưởng thưởng.

Muốn làm đẹp lòng chủ và được Chủ thưởng là một động lực thánh khiết và chính đáng. Đây cũng là một điều an ủi và khích lệ lớn lao cho con dân, tôi tớ Chúa trong suốt lịch sử hội thánh vì rất nhiều người phục vụ Chúa nhưng không được thế gian và ngay cả hội thánh ghi nhận hay khen thưởng, nhưng họ biết chắc và mong chờ sự tưởng thưởng của Vua của muôn vua, Chúa của muôn chúa trong ngày phán xét cuối cùng.

Trong khi dạy dỗ tín hữu Cô-rinh-tô về thái độ và cách hành xử đối với mục vụ và các tôi tớ Chúa (Phao-lô, Phê-rơ, A-bô-lô) trong hội thánh, Phao-lô cũng nói đến ngày Chúa tái lâm như là một động lực hướng dẫn con dân Chúa hành động và làm việc. Như thế sự tái lâm của Chúa Giê-su là một phần chắc chắn  và hết sức quan trọng  trong niềm tin của chúng ta.

Chính Chúa Giê-su hứa: “Vì thế các con phải sẵn sàng vì Con Người sẽ đến vào giờ các con không ngờ.” (Mat 24:44) và một chỗ khác: “nếu Ta đi và sửa soạn một chỗ cho các con , Ta cũng sẽ trở lại đón các con về với Ta, để Ta ở đâu các con cũng ở đó.” (Giăng 14:3) Lu-ca đã ghi lại lời hứa này khi Chúa Giê-su được cất lên trời sau khi sống lại: “Đức Giê-su này vừa được tiếp đón về trời khỏi các anh cũng sẽ trở lại như cách các anh thấy Ngài lên trời vậy.” (Công Vụ 1:11) Phao-lô ở đây và trong các thơ tín của ông thường nói đến sự tái lâm của Chúa: “Vì khi mệnh lệnh ban ra cùng với tiếng gọi của thiên sứ trưởng và tiếng kèn của Đức Chúa Trời vang lên thì chính Chúa sẽ từ trời giáng xuống.” (1Tê-sa 4:16) Tác giả thư Hê-bơ-rơ ghi: “Vậy Chúa Cứu Thế đã hy sinh một lần để xóa bỏ tội lỗi của nhiều người. Ngài sẽ xuất hiện lần thứ nhì, không phải để gánh tội lỗi nữa, nhưng đễ cứu rỗi những người trông đợi Ngài.” Hêb 9:28 Gia-cơ nói: “Anh chị em cũng hãy kiên nhẫn và vững lòng vì ngày Chúa quang lâm gần rồi.” (Gia-cơ 5:8) Phê-rơ cho biết: “ Nhưng Ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm.” (2Phê-rơ 3:10) và chính Chúa Giê-su vinh quang cũng hứa trong Khải Huyền:

“Này, Ta sắp đến, đem giài thưởng theo với Ta để báo trả cho mỗi người tùy theo công việc họ làm.” (Khải 22:12) Đây là hy vọng vinh quang của mỗi tín hữu thật và trưởng thành của Chúa trong mọi thời đại. Bạn và hội thánh bạn có hy vọng này không?

Qua những phần trước Phao-lô cho thấy tín hữu Cô-rinh-tô hiểu sai bản chất của hội thánh và mục vụ, vì thế đưa đến thái độ sai lầm về vai trò và trách nhiệm của tôi tớ Chúa. Đối với chính họ, họ cũng hiểu sai về thực trạng của mình trong hội thánh và trước mặt Chúa. Tín hữu Cô-rinh-tô tưởng rằng họ khôn ngoan như thế gian, nhưng thật ra chỉ là ngu dại trước mặt Chúa; họ tưởng rằng họ có quyền đoán xét người khác nhưng quên rằng họ cũng chỉ là tôi tớ và sẽ bị Chúa đoán xét; họ tưởng rằng họ có tất cả các ân tứ (1:7) nên trở thành kiêu ngạo, khoe khoang nhưng quên rằng tất cả ân tứ, tài năng, trí thức, địa vị họ có được là do Chúa ban cho. Thái độ đúng đắn của con dân trưởng thành và thuộc linh của Chúa phải là biết ơn, khiêm nhường và trung tín. 

II.Câu Hỏi Thảo Luận.

  1. Tại sao tín hữu trong hội thánh không nên đoán xét những người lãnh đạo (người sáng lập hay giáo sư dạy dỗ) trong hội thánh của mình?
  2. Tín hữu cũng như chấp sự, mục sư, giáo sĩ sẽ phải chịu trách nhiệm trước mặt ai?
  3. Hãy mô tả bản chất, vai trò và trách nhệm của một người “quản gia” của Chúa.
  4. Phao-lô cho rằng “điều cần yếu” của một người quản gia là gì?
  5. Hãy nêu lên những lý do con dân Chúa không nên đoán xét người khác?
  6. Tiêu chuẩn để con dân Chúa xem xét một người, tư cách và công việc của người đó là gì? Tín hữu Cô-rinh-tô đã sai lầm ở những điểm nào?
  7. Những điều gì đã giúp cho một tín hữu thật và trưởng thành trong Chúa trở nên khiêm nhường, biết ơn và trung tín?
  8. Động lực nào đã thúc đẩy con dân Chúa phục vụ Chúa trong hội thánh dù có thể không được thế gian và ngay cả hội thánh ghi nhận, khen thưởng?
  9. Theo bạn nghĩ, tất cả những tài năng, ân tứ, tiền bạc bạn đang có là do đâu? Như thế chúng ta phải có thái độ nào và nên làm gì cho Chúa ?
  10. Bạn có tin rằng Chúa Giê-su sắp trở lại để đoán xét thế gian và tưởng thưởng con dân Ngài không? Tại sao? Hãy nêu lên một vài lý do bạn biết và thấy?


Giải Nghĩa Kinh Thánh
Sách I Cô-rinh-tô

Chọn Bài

01   02   03 
04   05   06 

07   08   09 
10   11   12 

13   14   15 
16   17   18 

19   20   21 
22   23   24 

25   26   27 
28   29   30 

Bài Giải Đáp