Bài 8
Sửa Chữa Quan Niệm Sai Lầm về Hội Thánhvà Mục Vụ
1Côr 3:5-23
I. Bối Cảnh và Lược Giải
Trong phần trước Phao-lô cho tín hữu Cô-rinh-tô thấy thế nào là sự khôn ngoan xác thịt hay thế tục và thập tự gía chính là sự khôn ngoan thiên thượng. Vì tín hữu Cô-rinh-tô hành xử theo sự khôn ngoan thế tục nên gây ra nạn chia rẽ, bè phái trong hội thánh Chúa. Trong phần này Phao-lô phân tích cho tín hữu Cô-rinh-tô thấy họ có quan niệm sai lầm về bản chất của hội thánh và về chức vụ, vai trò giới lãnh đạo của hội thánh, đặc biệt là những người dạy dỗ.
Phao-lô dùng hai hình ảnh để nói lên bản chất của hội thánh: Đồng ruộng và đền thờ Đức Chúa Trời.
Đồng ruộng của Đức Chúa Trời.
Tín hữu là đồng ruộng của Đức Chúa Trời. A-bô-lô và Phao-lô chỉ là những người tôi tớ, người làm công trong đồng ruộng của Chúa; hai người này không phải là người chủ đám ruộng; nghĩa là đám ruộng hay những tín hữu không thuộc về người đầy tớ để mà chạy theo họ.
Một trong những công tác một tôi tớ của Chúa làm là chứng nhân để đem người ta đến với Chúa bằng đức tin nơi Chúa Cứu Thế. Câu này cũng ám chỉ Phao-lô là người đem những người Cô-rinh-tô đến với Chúa Giê-su; hay ông là người lập hội thánh.
Phao-lô cũng cho thấy công tác đem người đến với đức tin và vào trong hội thánh do nhiều người khác nhau, làm những công tác (mục vụ) khác nhau tùy theo ân tứ khác nhau (chương 12) Chúa ban cho mỗi người.
Như thế tín hữu không nên quá chú trọng đến những tôi tớ và hùa theo những người tôi tớ để trở nên chia rẽ, bè phái. Tín hữu nên tập trung nổ lực và chú trọng vào mục đích của Chúa, Đấng làm chủ đám ruộng, chủ linh hồn họ và là Chủ của hội thánh.
“Tôi đã trồng” ám chỉ Phao-lô là người lập hôị thánh. “A-bô-lô đã tưới” ám chỉ A-bô-lô là người dạy dỗ, chăm sóc, xây dựng hội thánh. Đức Chúa Trời làm cho đời sống tín hữu và hội thánh lớn lên.
Hội thánh gồm có nhiều người khác nhau; có ân tứ khác nhau như chứng đạo, truyền giáo, dạy dỗ, làm việc từ thiện, hành chánh…tất cả đều thực hiện cùng một mục tiêu cho Chúa. Chúa là Đấng làm cho tín hữu và hội thánh lớn lên.
Tín hữu cần phải lớn lên về cả phẩm ( đức tin, đạo đức) lẫn số lượng người tin Chúa và gia nhập vào hội thánh. Những tín hữu Cô-rinh-tô vì hiểu sai bản chất của hội thánh và chức vụ của người lãnh đạo tôi tớ nên vẫn còn ấu trĩ , chưa trưởng thành và hậu quả là hội thánh bị chia rẽ, bè phái. Khi mọi tín hữu đều chú trọng vào Chúa, làm việc cho Chúa; người ta sẽ thấy sự khác biệt nơi các tôi tớ và sự khác biệt trong chức vụ, các ân tứ khác nhau là điều cần thiết cho sự tăng trưởng và kết quả tốt đẹp (mùa gặt lớn) của hội thánh.
Phao-lô cho thấy người lập hội thánh và người dạy dỗ hội thánh đều bằng nhau trước mặt Chúa và sẽ được tưởng thưởng tùy theo công lao của họ. Nói một cách rộng ra, người làm công việc chứng đạo, truyền giáo, xã hội để đem người về với Chúa và vào hội thánh cũng như người dạy dỗ tín hữu để họ lớn lên trong hội thánh đều quan trọng.
Hội thánh Chúa bao gồm nhiều người khác nhau, làm nhiều việc khác nhau với những ân tứ khác nhau để đạt được một mục đích chung. Vì thế tất cả những người lãnh đạo lẫn tín hữu đều phải hiểu rõ bản chất của hội thánh cũng như những chức vụ khác nhau và nên có tinh thần khiêm nhường để làm việc với nhau, đạt mục đích chung, tức là một mùa gặt lớn lao cho đồng ruộng của Chúa.
Nhà (đền thờ) của Đức Chúa Trời.
Phao-lô nhờ ân sủng của Chúa lập nền hội thánh. Ân sủng là ơn cứu rỗi tổng quát nhưng trong bối cảnh của thư Cô-rinh-tô, từ “ân sủng” ở đây cũng có thể chỉ về ân tứ “Sứ Đồ” của Phao-lô.
Nền của hội thánh không có gì khác hơn là Chúa Cứu Thế, Đấng chịu chết trên thập tự giá mà ông đã nói đến trước đây.
Phao-lô là một “chuyên gia xây cất giỏi” (nguyên văn: một kiến trúc sư khôn ngoan) so với những người dựa trên “khôn ngoan thế tục”. Phao-lô đã đặt nền móng và nhiều người khác xây dựng lên.
Cái nền của hội thánh là Chúa Giê-su, Đấng chịu chết trên thập tự giá, là Phúc Âm cứu rỗi của Chúa Cứu Thế; không có một nền móng nào khác dù là những triết thuyết được thế gian cho là khôn ngoan.
Nan đề lớn ngày nay là người ta muốn làm cho Phúc Âm cứu rỗi hợp với khoa học hiện đại, hợp với triết lý thông thái đương thời nên đưa đến tình trạng thỏa hiệp sứ điệp Phúc Âm và trong một số trường hợp đã biến Phúc Âm của Chúa Cứu Thế thành một mớ kiến thức hào nhoáng nhưng là kiến thức chết. (Như một số nhà thần học tự do cấp tiến đã tước bỏ thần tính của Chúa Cứu Thế; đã bài bác hay dùng những từ ngữ mơ hồ, na ná để tránh nói về sự sống lại của Chúa Giê-su; một số lớn những người này không tin rằng Kinh Thánh là Lời Đức Chúa Trời.v.v.)
Phao-lô cũng nói đến những vật liệu xây trên nền móng hội thánh. Những vật liệu đó phải thích hợp với nền; nghĩa là thích hợp, trường cữu và không bị thiêu hủy.
Từ “mỗi người” có thể chỉ về cá nhân tín hữu. Mỗi tín hữu phải cẩn thận về những vật liệu (giáo lý, Lời Chúa) mình dùng để xây dựng đời sống đức tin và đạo đức.
Nhưng theo văn mạch, Phao-lô có lẽ muốn nhấn mạnh đến việc xây dựng hội thánh (cộng đồng dân Chúa).
Phao-lô liệt kê sáu loại vật liệu tiêu biểu thời đó để trang hoàng đền thờ như đền thờ Chúa ở Giê-ru-sa-lem hay đền thờ Apollo tại Cô-rinh-tô và xây nhà thông thường. Nhà thường dân thời đó có sườn bằng gỗ; cỏ khô hay rơm rạ trộn với đất bùn làm tường và mái lợp bằng cọng cỏ. Các vật liệu : vàng, bạc, đá quí, gỗ, cỏ khô hay rơm rạ không những chỉ theo thứ tự quí giá nhưng cũng theo thứ tự chịu đựng lửa và bị lửa thiêu hủy.
Cộng đồng tín hữu của Chúa hay hội thánh được xây dựng vững chắc và trường cửu nhờ Phúc Âm thuần túy và những giáo lý chân chính của Kinh Thánh thay vì dựa trên nền tảng của triết học thế gian (sự khôn ngoan thế tục) hay những nguyên tắc tâm lý, những tổ chức khéo léo, những nghệ thuật quảng cáo, những phương tiện giải trí, nghệ thuật hấp dẫn lôi cuốn người ta. Điều này không có nghĩa là những người lãnh đạo hội thánh không nên dùng những nguyên tắc truyền thông hữu hiệu, những phương pháp quản trị tốt, nhưng Phao-lô muốn cho chúng ta biết chỉ có nền tảng thật (Chúa Giê-su chịu chết trên thập tự giá và sống lại) và những giáo lý chân chính của Kinh Thánh mới có thể làm cho một tội nhân tái sinh, biến đổi và xây dựng nên những con dân thật có sự sống vĩnh cửu sung mãn trong Nước Đức Chúa Trời.
Phao-lô cảnh cáo tín hữu Cô-rinh-tô rằng vì muốn giống thế gian và được thế gian ngưỡng mộ, khen tặng, họ có thể thỏa hiệp với triết học khôn ngoan thế tục (Thay đổi Phúc Âm của Chúa Giê-su cho hợp với triết học thời đại hay thay thế Phúc Âm cứu rỗi bằng các triết thuyết khôn ngoan thế tục).
Nhiều hội thánh Tây phương ngày nay đang chết dần vì người ta đã thay thế Phúc Âm cứu rỗi bằng những kiến thức thế tục; thay thế những giáo lý chân chính của Kinh Thánh bằng những triết lý, phương pháp tổ chức, giáo dục, khoa học hiện đại. (kiến thức thế tục giúp tạo dựng một đời sống vật chất cao, thăng tiến nghề nghiệp nhưng không cứu rỗi tội nhân; Những phương pháp giáo dục, khoa học giúp tổ chức, phát triển một công ty, một hội đoàn thương mại, tài chính và chính trị nhưng không có quyền năng thay đổi đời sống đạo đức và xây dựng đời sống tâm linh của con người).
Ngày phán xét là một thực tại đối với tín hữu của Chúa vì thế giới này sẽ không tồn tại mãi. (2Tê-sa 2:2) Chúa sẽ phán xét nhân loại, kể cả tín hữu của Chúa Giê-su. Nhưng tín hữu của Chúa được xét để thưởng hay không được thưởng chứ không phải bị phán xét để hình phạt (Khải 20:11-15).
Đền thờ hay hội thánh Chúa là tất cả con dân trong cộng đồng dân Chúa tại địa phương (Cô-rinh-tô) và Đức Thánh Linh đang ngự giữa hội thánh hay giữa các con dân Chúa. Như thế Đức Thánh Linh đang ngự trong lòng mỗi cá nhân tín hữu (1 Côr 6:19) và cũng ngự giữa cộng đồng dân Chúa hay giữa hội thánh Chúa.
Phao-lô cho thấy quan niệm, kiến thức sai lầm về bản chất của Phúc Âm và hội thánh; hành động chia rẽ, bè phái và dạy dỗ sai lạc, tà thuyết sẽ phá hủy hội thánh. Nhưng ông cũng cảnh cáo tín hữu và lãnh đạo hội thánh Cô-rinh-tô rằng Chúa sẽ hủy hoại những kẻ đó.
Tín hữu Cô-rinh-tô tự hào rằng họ cũng khôn ngoan như thế giới thời bấy giờ nhưng Phao-lô cho thấy về phương diện tâm linh và theo quan điểm của Đức Chúa Trời, những điều mà thế gian cho là khôn ngoan chỉ là ngu dại và vô ích. Sự khôn ngoan của thế gian không đủ sức để cứu rỗi tội nhân và xây dựng đời sống tâm linh, đạo đức của tín hữu; không có quyền năng thiêng liêng để xây dựng hội thánh Chúa.
Tất cả những phúc lành của Chúa trên khắp vũ trụ đều thuộc về con dân của hội thánh của Chúa. Tất cả mọi sự trên thế gian là vì lợi ích cho con dân Chúa trong Nước Đức Chúa Trời. Con dân Chúa có tất cả mọi sự trong Chúa Cứu Thế nhưng chúng ta không thể sử dụng bừa bải các ân phúc đó vì chúng ta thuộc về Chúa Cứu Thế. Như thế chúng ta cũng có trách nhiệm trước mặt Chúa Cứu Thế trong đời sống cá nhân lẫn công việc xây dựng hội thánh Chúa.
Chúng ta hãy mạnh dạn và tự hào như Phao-lô để công bố rằng: “Thật vậy, tôi không hổ thẹn về Phúc Âm vì đây là quyền năng của Đức Chúa Trời để cứu mọi người tin, trước là người Do Thái và sau là người Hy Lạp.” Rô 1:16
II.Câu Hỏi ThảoLuận.
- Phao-lô dùng hai hình ảnh nào để nói lên bản chất của hội thánh Chúa?
- Phao-lô va A-bô-lô có thể so sánh với hai vai trò nào trong hội thánh Chúa ngày nay?
- Công tác đem người về với Chúa và xây dựng đời sống tín hữu lớn lên đòi hỏi bao nhiêu người trong hội thánh cùng làm việc?
- Hãy nêu lên một vài lý do khiến cho tín hữu Cô-rinh-tô chia rẽ, bè phái?
- Phao-lô và A-bô-lô có chạy theo nhóm người ủng hộ mình không? Tại sao ?
- Tín hữu Hội thánh Cô-rinh-tô đã lắng nghe lời quở trách và cảnh cáo của Phao-lô nên họ đã giải quyết được nạn chia rẽ và bè phái, nhờ thế họ vẫn tồn tại cho đến ngày nay. Theo bạn họ đã làm những gì để giữ hội thánh đoàn kết và trường tồn?
- Nền tảng bất biến của hội thánh Chúa là gì?
- Tại sao các triết học thế tục, khoa học thực nghiệm, tâm lý nhân bản không xây dựng được đời sống tâm linh và đạo đức tín hữu lẫn hội thánh Chúa (cộng đồng dân Chúa, thân thể Chúa) ?
- Bạn có thấy sự liên quan giữa tình trạng suy đồi, đang đi vào chỗ chết của những giáo hội Âu Châu và Hoa Kỳ với việc các giáo hội này thay đổi Phúc Âm cứu rỗi của Chúa Giê-su (bác bỏ thần tính của Chúa Giê-su) và các giáo lý Kinh Thánh căn bản (Kinh Thánh không phải là Lời Đức Chúa Trời) không?
- Những điều bạn đang sử dụng (thì giờ, tài năng, tiền bạc…) để xây dựng đời sống cá nhân và xây dựng hội thánh Chúa sẽ còn lại trong ngày phán xét không?
Cá nhân và hội thánh của bạn nên làm gì để những thành quả kia sẽ còn lại và được Chúa tưởng thưởng trong ngày Chúa trở lại?