Bài 6
Sự Khôn Ngoan Huyền Bí của Đức Chúa Trời
1Côr 2:1-16
I. Bối Cảnh và Lược Giải.
Người Cô-rinh-tô thích sự khôn ngoan và tài hùng biện của những triết gia và nhà hùng biện thời bấy giờ. Phao-lô nhắc nhở tín hữu Cô-rinh-tô sứ điệp hay nội dung của Phúc Âm của Chúa là một huyền nhiệm. Một số văn bản cổ ghi “Lời chứng” thay vì “huyền nhiệm” về sự hy sinh của Chúa Giê-su trên thập tự giá.
Nan đề của tín hữu Cô-rinh-tô là muốn pha trộn hay sửa đổi Phúc Âm của Chúa cho giống với những triết thuyết khôn ngoan thông thái thời bấy giờ.
Ngày nay nan đề này cũng đang xảy ra trong hội thánh khắp nơi, đặc biệt là tại Tây Phương. Những người Tin Lành tự do cấp tiến (Liberal) đã cố gắng biến đổi Phúc Âm và sư ïdạy dỗ của Kinh Thánh cho hợp với triết học, khoa học thực nghiệm và hợp với quan niệm chính trị và xã hội hiện đại. Hậu qủa là họ đã dạy một nhân vật Giê-su hoàn toàn khác với Chúa Giê-su, một thần nhân, Con Đức Chúa Trời, Chúa Cứu Thế của nhân loại mà các Sứ Đồ và Phao-lô truyền giảng. Hậu quả thứ hai cũng không kém nguy hại; những kiến thức của những người tự do cấp tiến dạy chỉ là tri thức chết, thiếu quyền năng của Đức Thánh Linh để cứu rỗi và biến đổi đời sống tội lỗi.
Người Cô-rinh-tô thích người truyền đạo Chúa cũng giống như những nhà hùng biện thời bấy giờ. Những người này đã lôi cuốn môn đệ và người ta theo họ bằng tài hùng biện, bằng những lời nói văn hoa, chãi chuốc và thuyết phục. Nhưng ngay cả một số những nhà phê bình Hy Lạp cổ cũng đã bài bác khuynh hướng quá thiên về hình thức, chuộng sáo văn, sáo ngữ nên đã dẫn đến tình trạng thích những điều hoang tưởng, huyền hoặc mà không học hỏi, chú trọng đến nội dung chân lý chính đáng.
Phao-lô nhắc nhở tín hữu Cô-rinh-tô rằng ông đã dạy và truyền giảng Phúc Âm không phải bằng tài hùng biện khôn khéo nhưng bằng “sự thể hiện và quyền năng của Đức Thánh Linh.” Từ “sự thể hiện” nói về sự trình bày bằng chứng trước tòa án; ở đây nói đến bằng chứng về sự chết và sống lại của Chúa Cứu Thế; quyền năng là năng lực cứu rỗi và biến đổi đời sống của những người tin Chúa.
Phao-lô không truyền giảng Phúc Âm để lôi cuốn người ta theo ông mà là đem người ta đến với Chúa Giê-su và ông không dùng tài hùng biện cũng như các nguyên tắc tâm lý khôn khéo của người phàm mà là trình bày bằng chứng chân thật về sự chết và sống lại của Chúa Cứu Thế và quyền năng đổi mới đời sống của Đức Thánh Linh trong đời sống tín hữu. Điều này không có nghĩa là Phao-lô không học hỏi và sử dụng các ân tứ giảng dạy và kỷ năng, phương pháp trình bày hợp lý và hữu hiệu; thật ra Phao-lô đã sử dụng nhiều lần trong các cuộc hành trình, truyền giảng của ông.
Phao-lô muốn người Cô-rinh-tô tin cậy Chúa Cứu Thế và Đức Chúa Trời thay vì tin cậy vào triết thuyết khôn ngoan của loài người; ngay cả chỉ tin và ỷ lại vào ông, một người rao truyền Phúc Âm của Chúa. Một trong những dấu hiệu của một tôi tớ thật của Chúa là người này cố gắng đem người ta đến với Chúa, tin Chúa, thờ phượng và phục vụ Chúa, không phải chiêu dụ người ta đến và theo mình. Một trong những dấu hiệu khác nữa là tôi tớ thật của Chúa cố gắng tôn vinh Chúa, đem vinh hiển về cho Chúa; dạy người ta tôn vinh Chúa, không phải cố gắng làm cho người ta tôn vinh, ngưỡng mộ cá nhân mình.
Phúc Âm cứu rỗi là sự khôn ngoan huyền bí của Đức Chúa Trời cho những người trưởng thành thuộc linh, vì chỉ có những người có Đức Thánh Linh trong lòng soi sáng mới thấy và hiểu được sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời. Những người ngoại đạo, vô tín dù là người thông thái hay quyền thế trên đời này cũng không thể hiểu được vì họ không có Đức Thánh Linh và vì họ sẽ đi vào chỗ hư vong. Phúc Âm hay chương trình cứu rỗi của Đức Chúa Trời qua Chúa Cứu Thế là một sự huyền bí được hoạch định từ vĩnh cửu và giấu kín trong các thời đại trước cho đến lúc bấy giờ (thời các Sứ Đồ và Phao-lô). Thật ra Phúc Âm cứu rỗi của Chúa Cứu Thế vẫn còn giấu kín đối với thế gian và những người khôn ngoan, những nhà lãnh đạo vô tín cho đến ngày nay.
Phúc Âm cứu rỗi là chương trình do Đức Chúa Trời hoạch định nên nó sẽ được hoàn thành đúng thời hạn; không có gì, không có ai kể cả những kẻ khôn ngoan hay lãnh đạo thế gian này có thể ngăn chận Phúc Âm cứu rỗi của Đức Chúa Trời.
Một phần của sự cứu rỗi là sự vinh quang mà con dân của Chúa Cứu Thế sẽ nhận được khi Ngài quang lâm. Đây là hy vọng chắc chắn của con dân Chúa đã được Đức Chúa Trời hoạch định và Ngài sẽ hoàn thành đúng thì.
Những tín hữu Cô-rinh-tô ưa chuộng sự khôn ngoan của thế gian nhưng Phao-lô chỉ cho họ thấy những người khôn ngoan, những nhà lãnh đạo của thế gian hoàn toàn không hiểu biết gì về sự khôn ngoan và vinh quang của Đức Chúa Trời. Bằng chứng là họ đã giết Chúa Cứu Thế vinh quang. Những nhà lãnh đạo ở đây nói về giới cầm quyền thời bấy giờ, nhưng cũng có thể nói đến ‘giới cầm quyền chốn không trung” (Êph 6:12) tức là Sa-tan và ma quỉ. Thực ra đối với những người trưởng thành và có mắt thuộc linh, những lực lượng tối tăm vô hình phía sau những con người và hành động dã man, đại ác là một thực tế ngày càng gia tăng rõ rệt khi ngày Chúa quang lâm càng gần.
Dù những người khôn ngoan thông thái và những nhà lãnh đạo của thế gian không thấy và không hiểu được Phúc Âm cứu rỗi trong Chúa Cứu Thế và sự vinh quang của Ngài, nhưng đối với những người tin cậy và yêu mến Chúa thì đây là chương trình đã được hoạch định từ vĩnh cửu và đang hoàn thành.
Những người tín hữu trưởng thành sẽ thấy, biết và tham gia vào chương trình cứu rỗi vinh quang để nhận được sự vinh quang của Chúa Cứu Thế khi Ngài quang lâm.
Sự cứu rỗi của Chúa là một huyền nhiệm do cả ba ngôi Đức Chúa Trời tham dự và thực hiện. Đức Chúa Cha hoạch định và chọn lựa tội nhân theo ân huệ của Ngài; Đức Chúa Con hy sinh chịu chết thay cho nhân loại và Chúa Thánh Linh khải thị, thuyết phục, đổi mới và soi sáng tín hữu.
Phao-lô trong khi giải thích công việc của Chúa Thánh Linh cũng xác định giáo lý Ba Ngôi Đức Chúa Trời. Đức Thánh Linh biết tất cả mọi sự, vậy Ngài là Đấng toàn tri. Trong vũ trụ này chỉ có Đức Chúa Trời là Đấng toàn tri vậy Đức Thánh Linh cũng là Đức Chúa Trời. Đức Thánh Linh biết tư tưởng của Đức Chúa Trời, tức là biết mọi sự sâu nhiệm của Đức Chúa Trời (c. 10,11); như thế Ngài là Đức Chúa Trời vì chỉ có tâm linh của một người mới biết được tư tưởng của người đó.
Phao-lô giải thích tại sao tín hữu, những người trưởng thành thuộc linh, những người có Đức Thánh Linh trong lòng mới hiểu được Phúc Âm cứu rỗi hay sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời. Người tín hữu khác với người thế gian hay người thiên nhiên ở chỗ tín hữu có Chúa Thánh Linh trong lòng, còn người thế gian hay thiên nhiên không có. Đức Thánh Linh khải thị hay mở màn, mở mắt cho chúng ta thấy Phúc Âm cứu rỗi trong Chúa Cứu Thế chính là một ân phúc Đức Chúa Trời ban cho mình. Người thế gian, dù là người khôn ngoan của thế gian cũng không thể thấy được điều này vì họ không có Đức Thánh Linh mở mắt, soi dẫn; họ cho rằng sự chết của Chúa Giê-su là một điều dại dột. Phúc Âm cứu rỗi là một vấn đề tâm linh, thiêng liêng nên chỉ có những người có Đức Thánh Linh soi dẫn, dạy dỗ, giải thích mới có thể hiểu được.
Qua câu 14 Phao-lô cũng dạy một điều quan trọng khác liên quan đến vấn đề mạc khải phổ quát. Một số tôn giáo và triết gia trên thế giới và ngay cả Công giáo cho rằng con người thiên nhiên có thể biết Đức Chúa Trời qua mạc khải phổ quát, tức là qua thiên nhiên, trực giác, lý trí và lương tâm. (Một vài nhà thần học Tin Lành tự do cấp tiến và Công giáo cho rằng người ta có thể biết Đức Chúa Trời bằng cách thiền định!) Nhưng ở đây Phao-lô xác định rõ người thiên nhiên “không thể nhận những ân phúc do Đức Thánh Linh của Đức Chúa Trời ban… họ cũng không thể hiểu nổi vì phải nhờ Đức Thánh Linh mà suy xét”. Từ “không thể” có nghĩa là “không có khả năng” để tiếp nhận hay để hiểu biết.
“Biết được tâm trí của Chúa” hay “có tâm trí của Chúa Cứu Thế” không có nghĩa là tín hữu sẽ trở nên “toàn tri” và “vô ngộ” nhưng Phao-lô muốn nói đến sự việc tín hữu sẽ có thể nhìn cuộc đời và thế giới theo thế giới quan của Chúa Giê-su; nhận diện sự vật theo hệ thống giá trị vào đạo đức của Chúa thay vì của thế gian. Có tâm trí của Chúa Cứu Thế là có sự hiểu biết về chương trình và mục đích của Chúa Cứu Thế cho cá nhân mình và cho thế giới.
II. Câu Hỏi Thảo Luận
- Sự khôn ngoan huyền bí của Đức Chúa Trời là gì?
- Tại sao chúng ta không thể thay đổi Phúc Âm cứu rỗi của Chúa Cứu Thế cho hợp với triết học và khoa học hiện đại?
- Hậu quả của việc thay đổi nội dung Phúc Âm của Chúa Giê-su là gì?
- Nhiều người dùng câu 2:2 để dạy rằng chúng ta không cần học những kiến thức gì khác ngoại trừ Phúc Âm và Kinh Thánh? Đúng hay sai?Giải thích quan điểm của bạn?
- “Sự thể hiện Đức Thánh Linh và quyền năng” nói đến những điều gì?
- Một trong những bằng chứng cho thấy những người khôn ngoan, quyền thế của thế gian không thể hiểu Phúc Âm cứu rỗi của Chúa Cứu Thế là gì?
- Tại sao tín hữu có thể thấy và hiểu được Phúc Âm cứu rỗi của Chúa?
- Những điều nào trong đoạn này chứng tỏ rằng Đức Thánh Linh là Đức Chúa Trời?
- Một người có thể biết Đức Chúa Trời nhờ trực giác hay thiền định không? Tại sao?
- Thế nào là một tín hữu thuộc linh và trưởng thành?