Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.
Bài 5
Hãy Tự Hào Trong Chúa
1 Côr 1:26-31
I. Bối Cảnh và Lược Giải.
Tín hữu Cô-rinh-tô có khuynh hướng khoe khoang về các ân tứ quyền năng và chuộng sự khôn ngoan trần tục nhưng Phao-lô nhắc nhở cho họ nhớ rằng họ tin Chúa Giê-su và được cứu rỗi là nhờ Đức Chúa Trời chọn và kêu gọi họ vì ân sủng của Chúa chứ không phải vì họ tài năng hay khôn ngoan, quyền thế hay quí phái trên đời.
Sự cứu rỗi nhìn trên phương diện của Đức Chúa Trời là sự kêu gọi, triệu tập một số người giữa vòng nhân loại tội lỗi, hư mất để làm thành một dân tộc riêng của Ngài. Từ thời Cựu Ước Đức Chúa Trời đã kêu gọi Áp-ra-ham ra khỏi những dân thờ tà thần để lập nên một gia đình rồi một dân tộc thờ phượng Ngài, vị Chân Thần duy nhất của vũ trụ. Sau đó Đức Chúa Trời cũng kêu gọi dân Ngài ra khỏi vòng nô lệ ở Ai-cập để vào một quê hương mà Ngài đã hứa cho họ. Đến thời Tân Ước, sự kêu gọi của Đức Chúa Trời qua Chúa Cứu Thế và qua những người nhân danh Chúa Cứu Thế để đem nhân loại trở về với ăn năn, đức tin, sự cứu rỗi và phục vụ.
Sự kêu gọi Phao-lô nói đến ở đây là sự cứu rỗi dành cho những người đáp ứng lại lời kêu gọi của Đức Chúa Trời qua việc truyền bá Phúc Âm. (1Côr:9; Gal:15; 2Tê 2:13) Như thế sự cứu rỗi là do Đức Chúa Trời khởi động; Ngài đến với loài người và tìm kiếm, kêu gọi loài người chứ không phải con người tìm kiếm Đức Chúa Trời.
Đối với những người đã làm con dân Chúa, Ngài cũng có thể kêu gọi một số người để thi hành một số công việc đặc biệt như tiên tri trong Cựu Ước, Sứ Đồ (Rô 1:1), giáo sĩ (Công Vụ 13:2) và nhiều công việc, chức vụ khác… trong chương trình và theo mục đích của Ngài trên thế giới.
Điều kế tiếp Phao-lô nhắc nhở tín hữu Cô-rinh-tô rằng đa số họ là những người thuộc thành phần thấp kém, nghèo nàn và ngay cả nô lệ nữa trong xã hội thời bấy giờ. Vào thời ấy nô lệ bị coi như đồ vật, sở hửu của chủ, không có quyền gì cả. Nhưng Đức Chúa Trời đã kêu gọi, chọn lựa và ban cho họ quyền công dân Nước Trời, địa vị làm con cái Đức Chúa Trời và sự sống vĩnh phúc.
Đức Chúa Trời đã dùng sứ điệp của thập tự giá, là điều thế gian cho là ngu dại, để cứu rỗi nhân loại tội lỗi vì tất cả các triết thuyết cao siêu, thông thái và tôn giáo của thế gian không thể cứu rỗi nhân loại tội lỗi.
Đức Chúa Trời đã dùng sự chết của Chúa Giê-su trên thập tự giá, là điều xem có vẻ yếu kém, thất bại trong thế gian, để nói lên sức mạnh của tình yêu thương, của sự hy sinh và tha thứ.
Đức Chúa Trời đã sai Con Ngài đến thế gian để làm một người bình thường; trong khi thế gian tìm kiếm người quí phái, thuộc giai cấp cao, giàu có hay quyền thế. Nhưng thế gian với tất cả quyền thế, giàu sang, quí phái đã không thể đem lại sự sống vĩnh phúc cho con người tội lỗi; chỉ có con người tầm thường nhưng toàn hảo, vô tội, đầy tình yêu thương là Chúa Giê-su mới có thể đem lại điều đó. Vì thế nhân loại không thể nhờ sự khôn ngoan, giàu có, quí phái hay quyền thế của thế gian để khoe khoan trước mặt Chúa. Như thế tín hữu của Chúa Giê-su cũng không nên tìm kiếm những hào nhoáng của thế gian và lại càng không nên cố làm cho PhúcÂm, mang cho Phúc Âm của Chúa Giê-su một chiếc áo khôn ngoan, quyền quí của thế gian.
Khi chúng ta pha thêm những sự khôn ngoan của triết lý trần tục vào Phúc Âm thuần túy, chúng ta có thể truyền bá một phúc âm khác (tà giáo), là những triết thuyết vô năng lực, thiếu sự sống.(Ga-la-ti 1:6-9) Đây là trường hợp của những người Tin Lành tự do cấp tiến (Liberal); họ cố gắng làm cho Phúc Âm của Chúa Cứu Thế hợp với khoa học thực nghiệm, hợp với những triết thuyết hiện đại nhưng vô hình dung họ đã bóp méo chân lý Phúc Âm và biến nó thành một trong những triết lý hào nhoáng hiện đại nhưng vô ích và thiếu sự sống thiêng liêng để cứu rỗi nhân loại tội lỗi.
Muốn được cứu rỗi, loài người phải có mối liên hệ trực tiếp và cá nhân với Chúa Giê-su, tức là “ở trong Chúa Cứu Thế”(c. 30). Phao-lô giả định rằng những tín hữu Cô-rinh-tô đã ở trong Chúa Giê-su. Làm thế nào để một người có thể ở trong Chúa Cứu Thế? Một người có thể ở trong truyền thống của Chúa, ở trong một gia đình, chủng tộc mà đa số theo đạo Chúa và ngay cả ở trong một giáo hội mang Danh Chúa nhưng không ở trong Chúa Giê-su. Chỉ có những người tiếp nhận Lời Chúa hay Phúc Âm và tin cậy Chúa Giê-su làm Cứu Chúa của mình mới được ở trong Chúa Cứu Thế (Giăng 17:20-21), tức là được cứu rỗi và làm con dân Ngài (Giăng 1:12; 3:16). Chúa Giê-su cũng dạy rằng người ở trong Chúa, tức là người tin Chúa Giê-su cũng sẽ cố gắng làm theo Lời Chúa (“các lời của Ta vẫn ở trong các con” Giăng 15:7 ).
Chúa Giê-su là huyền nhiệm của Đức Chúa Trời, là “kho tàng của sự khôn ngoan và tri thức.” (Côl 2:3) Nhờ ở trong Chúa Cứu Thế, tín hữu có được bốn điều Phao-lô kể ra ỏ đây để nhắc nhở tín hữu Cô-rinh-tô: 1/sự khôn ngoan . 2/ công chính. 3/ thánh khiết và 4/ cứu chuộc.
1/ Sự khôn ngoan. Chúa Giê-su chính là sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời (Côl 2:3) để cứu rỗi nhân loại. Như thế tin Chúa Giê-su là tiếp nhận và chọn lựa sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời. Sống và hành xử mọi sự theo sự dạy dỗ và gương mẫu của Chúa Giê-su là sống và hành xử khôn ngoan trước mắt Đức Chúa Trời. Sống theo sự khôn ngoan của Chúa Giê-su có thể bị coi là dại dột trong thế gian.
2/ Sự công chính. Sự công chính là địa vị đúng và mối liên hệ đúng đối với Đức Chúa Trời. Tín hữu được tuyên xưng công chính vì đức tin nơi Chúa Cứu Thế và ở trong Chúa Cứu Thế, Đấng công chính. Nếu không nhờ Chúa Giê-su, chúng ta chỉ là những tội nhân, không thể nào đứng trước sự hiện diện của Đức Chúa Trời.
3/ Sự thánh khiết. Tín hữu của Chúa Giê-su là những người đã được chọn lựa, để riêng ra, đặc biệt thuộc về Đức Chúa Trời. Ngoài ra tín hữu cũng được Đức Thánh Linh và Lời Chúa thánh hóa con người cũ mỗi ngày để ngày càng trở nên thánh khiết, tốt đẹp, giống Chúa Giê-su hơn cho đến khi chúng ta gặp Chúa.
4/ Sự cứu chuộc. Tín hữu là người đã được Chúa Giê-su trả tiền bằng sự hy sinh mạng sống, chết thay cho chúng ta để chuộc chúng ta ra khỏi nô lệ cho tội lỗi và khỏi bị án phạt đời đời nơi hỏa ngục.
Như thế tất cả những điều tín hữu có vì đức tin trong Chúa Cứu Thế đều là những điều tốt đẹp, huyền diệu. Phao-lô khuyên tín hữu Cô-rinh-tô, và tất cả chúng ta, không cần tìm kiếm sự khôn ngoan trần tục cũng như không cần tô điểm thêm cho Phúc Âm để có vẻ khôn ngoan và được thế gian công nhận là khôn ngoan.
Tín hữu nên tự hào trong Chúa; nghĩa là hân hoan và mạnh dạn công nhận rằng tất cả những gì chúng ta có được là nhờ ân sủng của Đức Chúa Trời và do Chúa Cứu Thế.
II. Câu Hỏi Thảo Luận.
- Bạn được cứu rỗi là nhờ mình khôn ngoan, có tài, nhiều khả năng phải không?
Theo bạn, tại sao bạn được cứu rỗi?
- Tại sao Đức Chúa Trời kêu gọi và chọn lựa bạn để nhận sự cứu rỗi của Ngài?
- Bạn đã bao giờ bị những người ngoại đạo chê là dại dột không? Tại sao?
- Hãy nêu lên một vài điều lợi ích và ân phúc Chúa ban cho bạn khi bạn tin nhận Chúa Giê-su làm Cứu Chúa của mình.?
- Theo bạn nhận xét Chúa đã kêu gọi bạn để phục vụ Chúa, phục vụ hội thánh và tha nhân trên phương diện nào?
- Tại sao những người khôn ngoan, những người giàu sang, quyền thế hay những người thuộc dòng dõi danh gia, hoàng tộc của thế giới này cũng không thể khoe khoan trước mặt Đức Chúa Trời?
- Hãy nêu lên những lý do tại sao Phao-lô cho rằng “Chúa Giê-su chính là sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời” ?
- Bạn có phải là một người công chính trước mặt Chúa không? Tại sao?
- Từ ngày tin Chúa đến nay, những thói hư, tật xấu, thái độ sai lầm, tội lỗi nào của bạn đã được thay đổi, thánh thiện hơn trước ? Tại sao? Nhờ điều gì?
- Xét lại đời sống của mình, bạn đã được giải thoát khỏi bản chất (khuynh hướng chế ngự) của con người cũ chư a? (Gian dâm, ô uế, phóng đảng, thờ thần tượng, phù thủy, thù hận, tranh chấp, ganh ghét, giận dữ, tham vọng ích kỷ, chia rẽ, bè phái, ghen tị, say sưa, chè chén và những điều khác tương tự …Ga-la-ti 5:19-21) Hãy nêu lên lý do tại sao?
|