Copyright 2008-2009 @NVBIBLE.NET. All Rights Reserved.

Bài 3

Nan Đề Chia Rẽ Trong Hội Thánh
1 Côr 1:10-17

I.Bối Cảnh và Lược Giải
Sau khi chào hỏi và ca ngợi tín hữu tại hội thánh, Phao-lô bắt đầu nói đến nan đề trong hội thánh Cô-rinh-tô. Điều này cho chúng ta thấy một vài điều thực tế trong đời sống: Mỗi hội thánh của Chúa trên thế gian đều có những ưu và khuyết điểm. Cũng như Phao-lô đã làm, hãy khen ngợi và xây dựng những ưu điểm; đối diện, thảo luận với tâm trí cởi mở và khiêm nhường để giải quyết, sửa chữa các nan đề, lầm lỗi.

Phao-lô nhân danh Chúa Giê-su Ky-tôn để kêu gọi tín hữu Cô-rinh-tô hãy đoàn kết với nhau và chấm dứt nạn chia rẽ. Bởi vì hội thánh là hội thánh của chính Chúa Giê-su Ky-tôn, nghĩa là Chúa Giê-su không những chỉ là Đấng cứu rỗi hội thánh nhưng cũng là Đấng Chủ Tể, là đầu của hội thánh; Ngài có thẩm quyền tối cao trên hội thánh. Nếu mỗi tín hữu trong hội thánh đều công nhận, thuận phục thẩm quyền tối hậu của Chúa Giê-su và cố gắng làm theo Lời Ngài thì chúng ta sẽ tránh được rất nhiều nan đề, nhất là nan đề chia rẽ, bè phái như hội thánh Cô-rinh-tô đang kinh nghiệm.

Phao-lô kêu gọi hội thánh hãy:
Có cùng một tiếng nói.
Đừng chia rẽ (nguyên ngữ : xé rách).
Đồng một lòng, hợp một ý với nhau.

Phao-lô đã dùng từ ngữ để chỉ về sự ‘đan lại với nhau’, ‘ghép xương’ cho lành những phần xương trong thân thể bị gãy để nói lên sự hiệp nhất trong hội thánh.
Nan đề Phao-lô nghe từ người nhà Cơ-lô-ê, có lẽ một nữ thương gia hay đi lại buôn bán từ Ê-phê-sô qua Cô-rinh-tô. Chúng ta không biết rõ bà này có phải là tín hữu hay không; có thể những người nhà của bà này là tín hữu thờ phượng Chúa với hội thánh Cô-rinh-tô nên biết nhiều điều về hội thánh này.

Xét kỷ nan đề tại Cô-rinh-tô, người ta thấy chúng xuất phát từ các tín hữu tại đây chứ không nhất thiết xuất phát từ những người lãnh đạo như Phao-lô, Chúa Giê-su chẳng hạn. Trong những phần sau Phao-lô không bày tỏ điều gì bất đồng hay chia rẽ với A-bô-lô cả. Còn Sứ Đồ Phê-rơ có bao giờ đến Cô-rinh-tô không, thì không ai biết chắc. Như thế nan đề ở đây là thuần túy ý kiến hay quan điểm của những người trong hội thánh chứ không phải do những người lãnh đạo tham gia hay kéo bè, kéo đảng.

Thành Cô-rinh-tô là một nơi đô hội của dân từ nhiều nơi tụ họp lại. Dân chúng đa số chịu ảnh hưởng văn hóa Hy Lạp; vì thế tại đây không thiếu những giáo sư và triết gia theo và dạy những triết thuyết khác nhau. Những người này thường được gọi là những bậc ‘khôn ngoan”.  Một trong những động lực thúc đẩy và đưa đến sự chia rẽ hay bất đồng ý kiến giữa những tín hữu Cô-rinh-tô có thể là những tín hữu này muốn thấy những nhà lãnh đạo của mình giống như những bậc ‘khôn ngoan’ trong xã hội.

Xét trên phương diện thái độ, những tín hữu tại Cô-rinh-tô đã sai lầm vì theo ‘người’ thay vì theo Chúa Giê-su. Một số người theo Phao-lô có lẽ vì ông là người sáng lập hội thánh. Một số khác theo A-bô-lô có lẽ vì ông này là nhà hùng biện và tông thạo Kinh Luật Cựu Ước (Công Vụ 18:24). Một số theo Phê-rơ có thể vì ông là Sứ Đồ chính trước Phao-lô.

Một nan đề khác và cũng là một quan niệm sai lầm tại Cô-rinh-tô là một số tín hữu tại đây đã nâng con người, dù là người lãnh đạo trong hội thánh lên ngang hàng với Chúa Giê-su và coi Chúa Giê-su cũng như một trong những người lãnh đạo trong hội thánh. Đây cũng là nan đề đang xảy ra trong nhiều hội thánh và giáo phái Cơ Đốc nói chung. Người ta đã tôn sùng và tôn cao một vài cá nhân trong hội thánh hay giáo hội của mình quá đáng. Người ta cũng đã coi Chúa Giê-su, Đấng Chúa Tể trên hội thánh và vũ trụ ngang hàng như một vài người lãnh đạo tôn giáo.

Ngày nay trong một nhánh lớn của Cơ Đốc giáo, người ta đã tôn bà Ma-ri lên như là một vị ‘Đồng Cứu Rỗi’ (coredemptrix) hay ‘Đồng Trung Bảo’ (Mediatrix) trong khi Kinh Thánh dạy rõ, chỉ có một Đấng Cứu Rỗi là Chúa Giê-su (Công 4:12); Ngài là Đấng Trung Bảo duy nhất cho nhân loại, Chúa Giê-su Ky-tôn (1Tim 2:5).

Phao-lô đưa ra ba điều về Chúa Cứu Thế để tín hữu Cô-rinh-tô hiểu biết và sống hiệp nhất trong hội thánh.
1/ Phao-lô gọi tín hữu trong hội thánh Cô-rinh-tô  là ‘anh em’; điều này có nghĩa là họ là anh chị em trong một gia đình của Chúa.
2/ Chỉ có Chúa Giê-su là Đấng đã chịu chết trên cây thập tự để cứu rỗi chúng ta; không có ai trên thế giới này đã hy sinh tính mạng thay cho chúng ta  kể cả nữ đồng trinh Ma-ri. 
3/ Tất cả con dân của Chúa Giê-su đều nhận lễ báp-tem nhân danh Chúa Giê-su, không phải nhân danh người truyền giảng Phúc Âm.

Thật ra Phao-lô không phải coi nhẹ lễ Báp-tem (xem Rô 6:1-14) nhưng ông muốn tín hữu từ bỏ thái độ liên kết, lập bè với người làm lễ Báp-tem cho mình (có thể là người đem mình về với Chúa Giê-su). Tất cả những người lãnh đạo trong hội thánh hay giáo hội chỉ là tôi tớ của Chúa Giê-su; tất cả tín hữu nên tôn thờ, tận hiến và sống theo Chúa Giê-su, Đấng đứng đầu, cai trị hội thánh.
Một tôi tớ thật của Chúa Cứu Thế là người giảng Phúc Âm đem người tội lỗi về cùng Chúa Giê-su và hội thánh của Ngài, không phải lập bè đảng hay ngay cả hội đoàn cho cá nhân mình.
Người Hy Lạp ưa chuộng triết học mà họ gọi là “tri thức khôn ngoan” và tài hùng biện. Người tín hữu Cô-rinh-tô rơi vào sự sai lầm vì coi giá trị của ‘triết học khôn ngoan’ và tài hùng biện  ngang hàng với Phúc Âm, tức là ngang hàng với sự hy sinh của Chúa Giê-su trên thập tự giá để cứu rỗi nhân loại.

Tình trạng này cũng đang xảy ra trên khắp thế giới, nhất là thế giới Tây Phương. Ngày nay người ta coi những kiến thức khoa học và triết học thế tục quan trọng hơn là Phúc Âm và Lời của Đức Chúa Trời (Kinh Thánh).
Hai hậu quả nghiêm trọng của quan niệm sai lầm này đã làm đa số hội thánh Tây Phương suy đồi và đang đi vào chỗ chết.

1/ Thiếu người dấng thân đi học Lời Chúa để truyền giảng Phúc Âm.
Tín hữu không để thì giờ để học hỏi Lời Chúa vì người ta đã đặt ưu tiên và hy sinh mọi sự để học hỏi những ngành khoa học thực nghiệm hay chuyên môn.   
2/ Những người trí thức, địa vị trong xã hội khi tin Chúa sẽ đương nhiên là những người lãnh đạo trong hội thánh dù họ không có đức tin đúng đắn và mạnh, không sống, không thực hành đức tin và không có tri thức về Lời Chúa (chỉ có trí thức thế tục).

II. Câu Hỏi Thảo Luận.

  1. Tại sao Phao-lô đã gọi tín hữu tại hội thánh Cô-rinh-tô là ‘anh em’?
  2. Danh hiệu “CHÚA” của Đức Giê-su có nghĩa gì đối với bạn? Đối với hội thánh?
  3. Tại sao người tín hữu tin và vâng phục Đấng Cứu Thế như là Chúa của mình, của hội thánh sẽ tránh được nhiều nan đề chia rẽ?
  4. Phao-lô khuyên tín hữu  trong hội thánh nên làm gì hay có gì để đoàn kết ?
  5. Những nan đề căn bản gây ra sự chia rẽ trong hội thánh Cô-rinh-tô là những nan đề nào ?
  6. Ý nghĩa của lễ Báp-tem là gì? (Xem Rô 6:1-14)
  7. Một trong những dấu hiệu của một tôi tớ thật của Chúa Giê-su là gì?
    (Liên quan đến tín đồ và hội thánh)
  8. Tại sao hội thánh thật của Chúa Giê-su sẽ bác bỏ mọi giáo lý nào nâng một con người lên hàng “Đồng Cứu Rỗi” hay “Đồng Trung Bảo” với Chúa Giê-su?
  9. Tại sao những người lãnh đạo (Mục sư, ban chấp hành) đầy trí thức thế tục nhưng không có đức tin đúng đắn và mạnh, chưa trưởng thành thuộc linh và không có tri thức Lời Chúa sẽ làm cho hội thánh suy đồi, không phát triển và có thể đi đến chỗ đóng cửa?
  10. Hãy nêu lên một vài đề nghị hành động thực tế để giúp hội thánh tránh nan đề bè phái, chia rẽ .


Giải Nghĩa Kinh Thánh
Sách I Cô-rinh-tô

Chọn Bài

01   02   03 
04   05   06 

07   08   09 
10   11   12 

13   14   15 
16   17   18 

19   20   21 
22   23   24 

25   26   27 
28   29   30 

Bài Giải Đáp